Hậu Hoàn Châu Cát Cát
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 62
Chương 62


 
  Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
     
 
  Sắp xếp theo Tác giả
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
   
 
Hậu Hoàn Châu Cát Cát
Quỳnh Dao

Chương 32

Lại hóa trang làm Sa Mãn pháp sư vào cung, lần này đối với Mông Đan quá dễ dàng. Thời gian tuy cấp bách chẳng có sự chuẩn bị tỉ mỉ, nhưng mọi người rất tự tin họp tại Hội Tân Lầu trong bầu không khí khá sôi nổi. Liễu Thanh hỏi:

- Vào được mấy người lận?

Vĩnh Kỳ nói:

- Thì ba người các người như cũ, càng ít càng tốt chứ sao?

Nhĩ Khang suy nghĩ:

- Tôi thấy thì ba người hơi ít đấy, e là không hoàn thành được công việc, nhưng gọi thêm người khác lại không yên tâm.

Liễu Hồng góp ý.

- Ta có thể chọn thêm một người nữa đấy là Tiêu Kiếm

Vĩnh Kỳ nghe vậy do dự.

- Tiêu Kiếm ư? Lý lịch của anh ta bọn mình chưa nắm được rõ ràng, cho trà trộn vào cung, cần người yểm trợ cho Mông Đan, việc này đâu phải đơn giản. Nếu trong các người mà có một người nào đó có vấn đề thì có phải là họa cả đám không? Vì vậy không biết Tiêu Kiếm có đáng tin cậy không?

Mông Đan được tin mình lại được nhập cung gặp Hàm Hương đã mừng đến độ quên hết sự việc, lại nôn nóng về sự an nguy của Hàm Hương nên vội nói:

- Thì cứ gọi Tiêu Kiếm đi, tôi thấy không có vấn đề gì đâu. Tiêu Kiếm mặc dù không biết võ công, nhưng đó là một chính nhân quân tử, không việc gì đâu.

Liễu Hồng nói:

- Tôi cũng nghĩ như vậy, Tiêu Kiếm với bọn mình chẳng còn gì xa lạ cả. Anh ta rất nhiệt tình, thích pha trò, kiến thức rộng. Hẳn là không đến đỗi gặp hoàng thượng là cuống tay cuống chân để lộ chuyện đâu. Hãy yên tâm.

Nhĩ Khang suy nghĩ.

- Ðây là chuyện hết sức cơ mật, nếu thêm một người, không nhất thiết phải sử dụng Tiêu Kiếm. Vì hành tung anh ta đối với tôi hiện nay vẫn là một dấu hỏi. Có một người bạn mới không là vấn đề nhưng có thể vào sinh ra tử vì nhau, đó mới là vần đề hệ trọng.

Liễu Thanh nói.

- Tôi và Liễu Hồng nhất trí, tại các anh cứ ở mãi trong cung không nên tiếp xúc với Tiêu Kiếm thường xuyên nên không biết, chớ tôi thấy con người đó đúng là kỳ nhân, có thể tin cậy được!

Mông Đan sợ mọi người ý kiến nhiều quá nói.

- Thôi đủ rồi đủ rồi! Các người đừng có ý kén chọn quá, cứ kéo dài như vậy, có biết là Hàm Hương đang nằm chờ chết không? Cô ấy đâu có thời gian đâu mà chờ bọn mình tính với toán? Vậy thì tôi xin lấy cái đầu của tôi ra để bảo đảm với mọi người đây. Hãy để Tiêu Kiếm đi đi, tôi hoàn toàn trách nhiệm.

Kết quả là Tiêu Kiếm cũng được nhập bọn vào đoàn “pháp sư Sa Mãn”


o O o


Trước khi xuất phát, Nhĩ Khang dạy cho Mông Đan và Tiêu Kiếm “khẩu quyết bắt ma”. Mông Đan vì nôn nóng, cứ nói:

- Anh yên tâm đi, yên tâm đi, tôi không để sơ sót đâu mà.

Nhĩ Khang thấy Mông Đan như vậy thật không yên tâm. Riêng về Tiêu Kiếm thấy mọi người tin cậy cho mình vào cung như vậy, vô cùng cảm kích nói:

- Được quý vị tin tưởng cho tôi tham dự vào kế hoạch lớn đó, thì đương nhiên tôi phải biết lợi hại thế nào. Tôi sẽ cố gắng phối hợp, không để sơ sót, mọi người hãy yên tâm.

Nhĩ Khang dặn dò:

- Mông Đan nghe cho kỹ này. Ở Bảo Nguyệt lầu phía ngoài là phòng khách, bên trong là phòng ngủ. Chúng ta chỉ được ở ngoài làm phép, nếu hoàng thượng có mặt ở đó thì anh tuyệt đối không được vào trong, nghe chưa? Chỉ khi nào biết chắc chẳng có hoàng thượng thì mới được nói chuyện riêng với Hàm Hương thôi.

Mông Đan đáp:

- Tôi biết, tôi biết mà!

Ðến Liễu Thanh cũng vỗ vai Mông Đan nói:

- Tôi nghĩ anh có vấn đề đấy! Cái thái độ như người mất hồn của anh có thể hại cả bọn này. Khi vào đó hãy nhớ mình là Sa Mãn pháp sư chứ không phải là Mông Đan nữa, và khi có sự hiện diện của người lạ đừng quên làm phép trừ tà.

- Tôi biết, tôi biết mà!

Nhĩ Khang không tin bảo:

- Vậy thì Mông Đan, hãy đọc lại những câu thần chú vừa dạy xem.

- Câu thần chú nào?

- Thần chú trừ ma mà ban nãy vừa dạy đấy?

Mông Đan lắc đầu:

- Ðầu tôi đầy cứng hình ảnh của Hàm Hương làm sao nhớ được.

- Vậy là không xong rồi.

Nhĩ Khang nói.

Thế là xe ngựa chở đoàn Mông Đan thuận lợi đi thẳng vào cung. Bốn tay Pháp sư với mặt nạ và gậy trừ tà cùng Vĩnh Kỳ, Nhĩ Khang đến thẳng Bảo Nguyệt lầu.

Dù đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng, nhưng Mông Đan vẫn có vẻ nôn nóng. Thái độ của Mông Đan khiến Nhĩ Khang có cảm giác mình đang đùa với lửa. Và thế này thì sớm muộng gì thì cũng bị lửa đốt thôi. Chàng quay sang nhìn Vĩnh Kỳ lắc đầu.

Khi mọi người vừa bước vào Bảo Nguyệt lầu đã nhìn thấy vua Càn Long có mặt ở đấy ngay.

Nhĩ Khang căng thẳng tâu:

- Bẩm hoàng thượng, pháp sư Sa Mãn đã có mặt.

Liễu Thanh, Liễu Hồng quỳ xuống ngay, còn Mông Đan và Tiêu Kiếm đợi mọi người kéo mới quỳ.

- Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế.

Vua Càn Long khoát tay.

- Thôi, thôi, các người hãy nhanh chóng hành phép đi! Xem thử xem ở Bảo Nguyệt lầu này có bị quỷ ám không. Trẫm sẽ ngồi đây xem các ngươi trừ tà, hành lễ ngoài nầy đủ rồi nhé. Trong kia là phòng ngủ của nương nương, không được vào.

Bốn tay “pháp sư” nghe vậy nhìn nhau. Nhĩ Khang cũng lúng túng. Nếu để vua ngồi, thì vở kịch này làm sao diễn được?

Cũng may là lúc đó Tử Vy và Yến Tử từ trong chạy ra, Tử Vy làm bộ nói:

- Các thần đến rồi à? Có cần chuẩn bị thứ gì khônng?

Yến Tử nói:

- Tôi biết rồi, biết rồi nè. Cần một bàn hương án, nhang đèn này...

Rồi nhìn thấy vua Càn Long đứng đấy, Yến Tử nói:

- Hoàng a ma! Ở đây làm gì? Có bọn chúng con rồi, cứ về nghỉ ngơi đi. Khi nào làm phép xong, bọn con sẽ sang Càn Thanh cung mời Hoàng a ma sang đây xem kết quả.

Vua Càn Long lắc đầu.

- Không cần, trẫm ngồi đây xem cũng được.

Mọi người không biết làm gì hơn là đưa mắt nhìn nhau. Mông Đan bất giác nhìn thẳng vua, rồi cả Tiêu Kiếm, ánh mắt họ nhìn vua không một chút thân thiện. Vua cảm thấy lúng túng khi chạm phải tia mắt họ. Những pháp sư này có lẽ có thực tài, nếu không sao tia mắt họ lạnh thế.

Vĩnh Kỳ cũng căng thẳng không kém ra lệnh:

- Xin các vị pháp sư làm phép ngay đi!

Nhĩ Khang cũng vội nói:

- Xin mời pháp sư hãy dùng hết khả năng của mình chú tâm vào việc trị cho nương nương.

Trong lúc đó bàn hương án nhang đèn đã được các cung nữ, thái giám chuẩn bị đầy đủ.

Bốn tay “pháp sư” chẳng thể làm gì khác, họ mang mặt nạ lên cầm gậy trừ tà, bắt đầu múa may, rồi niệm.

- Vạn thần giáng linh! Vạn quỷ quy nhất! Bọn ma quỷ nghe lệnh đây, không được lưu luyến! Độ nhĩ vong hồn, sớm quy thành tiên. Chốn nhân gian này, chẳng duyên gì với các người. Tại sao lại lộng hành? Nếu có chi oan uổng thì đừng vương vất nơi đây, đừng lưu luyến! Hãy sớm lên cõi tiên!

Trong khi những người khác đọc có lớp lang như vậy thì Mông Đan lại lẩm bẩm cái gì trong miệng nghe không rõ.

Tiêu Kiếm sau khi niệm xong thần chú, múa may cây gậy trừ tà trên tay. Vừa đi vừa múa, khi đến gần vua, đôi mắt bên trong mặt nạ hắn chợt long lên sòng sọc. Hắn vừa nhìn vua vừa đọc chú một cách lạ lùng.

- Rừng thu âm u, lá thu vàng úa, chim phải lìa đàn, kêu thảm khóc than. Ở chốn cung đình, xa xôi cách trở, lòng nhớ quê hương, chẳng thiết phồn hoa, phú quý phù vân. Tâm trí bàng hoàng, núi cao cách trở, sông sâu vời vợi. Cha hề mẹ hề, đạo lý luân thường, hồn hề mộng hề, tâm nát thần tan!

Nhĩ Khang nghe đọc mà giật mình, thần chú gì lạ vậy, đó gần như một bài “Hương phi nhập cung” chỉ có khác chăng là không đọc tên Hương phi thôi. Nhĩ Khang lo lắng, Vĩnh Kỳ cũng căng thẳng, Tử Vy và Yến Tử cũng lạ lùng.

Nhưng lạ lùng nhất là vua Càn Long, ông thấy mấy ông Pháp sư này không giống pháp sư tí nào.

Tử Vy thấy tình hình như vậy vội kéo Yến Tử vào trong nói nhỏ:

- Cái tay Tiêu Kiếm kia thay vì đọc thần chú, hắn lại đọc một bài thơ cho Hoàng a ma nghe. Ðem hết nỗi khổ đau của Hàm Hương ra kể lể, Thật là to gan, vậy mà tại sao bọn họ lại để Tiêu Kiếm tham gia vào đoàn?

Yến Tử suy nghĩ nói:

- Chẳng có cách nào khác vì nhân tố không đủ, chẳng lẽ một đội trừ tà chỉ có Pháp sư, nên phải để Tiêu Kiếm tham dự.

Nằm trên giường, Hàm Hương đã nghe thấy tiếng ồn bên ngoài, trong cái nửa tỉnh nửa mê, Hương cũng phân biệt được, cố mở mắt ra nói:

- Anh ấy vừa đến, anh ấy đã đến rồi.

Tử Vy quay qua nhìn Hàm Hương lo lắng:

- Yến Tử, cô phải tìm cách nào kéo Hoàng a ma đi chỗ khác thôi.

Yến Tử suy nghĩ rồi bước tới bàn lấy một tô lớn đổ đầy nước lọc, mang đến từng góc nhà, ngậm một ngụm nước rồi phun từng chỗ từng chỗ một. Ðến chỗ vua Càn Long ngồi, lúc đó vua đang chăm chú theo dõi việc làm của các Pháp sư. Yến Tử lại phun nguyên một bụm nước vào người vua, khiến vua giật mình.

- Yến Tử! Ngươi làm gì vậy?

Yến Tử vội vã lấy khăn lau người cho vua, nói:

- Dạ cho con xin lỗi. Nhưng Hoàng a ma này, con đang làm lễ trừ tà, Pháp sư bảo con phải phun nước khắp phòng nên con phải làm thôi. Nhưng mà con thấy... Hoàng a ma tốt nhất nên tránh khỏi chỗ này một chút được không, có mặt Hoàng a ma khó làm việc quá, Pháp sư họ cũng ngại Hoàng a ma nên không triển khai hết phù phép được. Mà nếu như vậy không phải là có làm cũng uổng công không?

Vua Càn Long nghe Yến Tử nói mình cản trở công việc nên gật đầu nói:

- Thôi được, các ngươi cứ làm phép đi, trẫm đi thay áo đây.

Thế là vua Càn Long rút lui.

Vua vừa ra khỏi Bảo Nguyệt lầu không bao lâu. Mông Đan đã kéo mặt nạ xuống, chạy ngay vào phòng Hàm Hương. Tử Vy dặn dò:

- Nhanh nhanh lên nhé! Nếu Hoàng a ma quay lại là anh phải mang mặt nạ vào ngay, rồi quay ra phòng khách liền không được chậm trễ!

Mông Đan nào có để ý lời của Tử Vy chạy ngay đến bên giường Hàm Hương, Tử Vy thấy vậy rút ra ngoài canh chừng.

Hàm Hương nằm trên giường, dáng dấp vô cùng tiều tụy. Mông Đan vừa đến bên giường đã cầm lấy tay, Mông Đan nói:

- Hàm Hương, anh đã đến đây rồi!

Hàm Hương cố mở mắt ra, thều thào.

- Mông Đan, em đã trông thấy anh, đúng là anh không?

Mông Đan hôn lên tay Hương liên tục.

- Ðúng là anh đây! Anh đã vào với em đây! Hàm Hương hãy tha thứ cho anh. Anh thật là vô dụng, mới để em chịu khổ thế này. Hãy mở mắt ra đi em! Nhìn anh đây này, anh là Mông Đan của em đây, một Mông Đan tình thâm từ nhỏ! Ðã vào sinh ra tử vì em! Hãy mở mắt ra nhìn đi em!

Rồi Mông Đan cầm tay Hàm Hương đặt lên ngực mình lên môi mình, nói:

- Hàm Hương, hãy cố tỉnh lại đi em!

Hàm Hương hình như đã tỉnh lại phần nào, nhìn Mông Đan cười:

- Có thật là anh đã đến với em không? Mông Đan! Ðược gặp anh một lần rồi chết em vẫn hài lòng.

Mông Đan xiết chặt tay Hàm Hương.

- Làm sao mà chết được! em mà nói như vậy nữa là anh giận ấy. Em nghe này! Em sẽ không chết, chúng ta chẳng ai chết cả, vì vậy em phải khỏe mạnh lên. Em bình phục bình thường, anh sẽ đưa em đi. Chúng ta sẽ rời khỏi ngục tù hoàng cung này... nhưng muốn vậy em phải giúp anh, chứ một mình anh chẳng làm được đâu.

Hàm Hương cố mỉm cười, Mông Đan đỡ Hàm Hương dậy nói:

- Em hãy nghe anh nói này, chúng ta không có nhiều thời gian đâu. muốn gặp em lần này, mấy người bạn của chúng ta phải dùng cả sinh mệnh ra để đánh bạc đấy. Vì vậy em nghe đây, phải mau mau bình phục, kế hoạch trốn mới thực hiện được. Trong vòng mười ngày là phải tiến hành, bọn anh không thể để kéo dài lâu hơn. Nguy hiểm lắm!

Hàm Hương lúc này đã tỉnh hoàn toàn nói:

- Vâng, em biết! em sẽ nghe lời anh!

Mông Đan xiết mạnh tay Hàm Hương như muốn truyền sức mạnh mình cho người yêu.

- Anh muốn em hãy vùng lên! Cái ý chí khát sống phải bừng cháy lên. Em cần phải nhớ làm em là Hàm Hương của anh. Chúng ta đã cùng nhau đào thoát cả bảy lần, lần này là lần cuối và phải thành công. Em có cảm nhận được sức mạnh của anh đang truyền cho em không? Phải gắng lên!

Hàm Hương gật đầu, Mông Đan nói:

- Vậy thì phải dũng cảm lên, phải cố nhanh bình phục, để có sức khỏe cùng anh đi tha phương, chúng ta sẽ gần nhau mãi mãi.

- Vâng.

Mông Đan xiết chặt Hàm Hương trong lòng.


o O o


Trong lúc Mông Đan và Hàm Hương bịn rịn nhau trong phòng thì bên ngoài, mọi người cũng cố đóng vai pháp sư đầy đủ, mặc dù lúc nào cũng căng thẳng.

Nhĩ Khang không dằn được bực dọc hỏi:

- Tiêu Kiếm, ban nãy làm sao ngươi lại đọc cái gì kỳ cục vậy? Trừ tà phải đọc thần chú chứ?

Tiêu Kiếm tỉnh bơ:

- Vị hoàng đế này đâu cần nghe thần chú trừ tà mà phải nghe thần chú tâm linh. Nếu ông ấy là một ông vua nhân từ, có lương tâm thì cái bài chú vừa rồi của tôi có tác dụng hơn... cho anh biết tôi còn có cả mấy bài khác muốn đọc cho ông ta nghe nữa là,

Tử Vy nghe vậy trợn mắt.

- Anh đừng đùa nghe. Đây không phải là chuyện giỡn được đâu!

Tiêu Kiếm nói:

- Nếu tôi không đùa thì tôi đã...

Nói tới đây anh chàng như thắng kịp tiếp:

- Thôi đi, các người đừng quá căng thẳng như vậy, bài thần chú vừa rồi của tôi cũng đủ để ông ấy suy nghĩ rồi. Tôi thấy ông vua Càn Long này cũng hay đó chứ?

Vĩnh Kỳ vội nói:

- Xin lỗi, hôm nay không phải là ngày để anh đánh giá Hoàng a ma của tôi, mà là anh đến đây để phụ giúp bọn này.

Tiêu Kiếm vội chắp tay.

- Tiêu Kiếm này biết mình sai rồi, xin lỗi.

Liễu Hồng nói:

- Một lúc nữa anh cần phải đọc thần chú cho đàng hoàng!

Tiêu Kiếm nói:

- Vậy thì tiếc quá, lâu lắm tôi mới gặp vua một lần mà.

Nhĩ Khang chau mày.

- Bây giờ tôi hỏi thật, anh có muốn hợp tác với chúng tôi không? Đây là chuyện hệ trọng, tất cả sinh mệnh của bọn tôi phụ thuộc vào anh đó. Anh mà ngang tàng, tự ý thì có nghĩa là cố tình muốn hại chúng tôi.

Nhĩ Khang vừa dứt lời thì bên ngoài có tiếng thái giám rao:

- Hoàng thượng giá đáo!

Yến Tử và Tử Vy giật mình kêu lên:

- Mặt nạ, mặt nạ!

Thế là mọi người vội mang mặt nạ lên, Tử Vy lại chạy bay vào phòng thấy Hàm Hương và Mông Đan cứ ôm lấy nhau, hoảng hốt.

- Mông Đan, mau mau ra ngoài, nhanh lên!

Mông Đan vẫn bịn rịn, hôn lên trán Hàm Hương khiến Tử Vy tái mặt.

- Mông Đan nếu anh còn chần chừ là sẽ chết đến nơi đó.

Bên ngoài vua Càn Long đã bước tới vào phòng khách, Liễu Thanh, Liễu Hồng, Tiêu Kiếm tiếp tục bắt ấn, múa may gậy trừ tà, vậy mà Mông Đan vẫn chưa ra. Nhĩ Khang, Vĩnh Kỳ đều tái mặt, Yến Tử lại nhanh trí cầm tô nước phun thẳng về phía vua. Vua Càn Long né qua bên, bực dọc.

- Yến Tử lại làm gì đó?

- Dạ... dạ... con phun nước... con phun nước.

Ở trong phòng Tử Vy thấy vậy nói với Mông Đan.

- Bây giờ thì anh chẳng ra được nữa rồi, phải tìm chỗ trốn thôi.

Trong khi đó ở bên ngoài, vua Càn Long nhìn các pháp sư làm phép, ngạc nhiên.

- Trẫm nhớ là đội trừ tà này có cả bốn người cơ mà?

Yến Tử ho lớn một tiếng nói:

- Vâng, còn một người nhưng ông ta bận làm phép bên ngoài.

Vua Càn Long vẫn thắc mắc, vội đứng dậy đi thẳng vào phòng của Hàm Hương. Trong phòng Mông Đan vừa mang mặt nạ lên phi thân ra cửa sổ ngay kịp trước khi vua bước vào.

Tử Vy vội vã ra ngoài suýt va vào người vua.

- Ồ! Hoàng a ma!

Vua thấy Tử Vy hấp tấp như vậy hỏi:

- Thế nào, nương nương không khỏe à?

Lúc đó Hàm Hương đã ngồi dậy, thái độ tỉnh táo:

- Hoàng thượng!

Vua Càn Long mừng rỡ.

- Khanh đã tỉnh rồi ư? Tỉnh thật rồi à?

Hàm Hương cười:

- Vâng, thần thiếp thấy mình khỏe hơn và hiện rất đói, muốn ăn một cái gì đó.

Vua Càn Long vui quá, không còn để ý Pháp sư có mấy người, quay sang Tử Vy nói:

- Tử Vy, hãy mau xuống nhà bếp bảo họ làm mấy món gì vừa ngon vừa bổ mau, đem nhiều nhiều đấy, ăn thừa thì bỏ.

Tử Vy nói rồi liếc nhanh về phía Hàm Hương trong khi vua chẳng để ý, bước tới nắm tay Hàm Hương nói:

- Hay lắm, hay lắm, mấy tay pháp sư này rõ là cao tay, nhờ vậy mà khanh đã tỉnh táo. Từ nào đến giờ trẫm không hề tin chuyện quỷ thần, lần này thấy Yến Tử làm đúng.

Bên ngoài mọi người rất căng thẳng, Nhĩ Khang bước ra ngoài kéo Mông Đan vô, rồi nói ngay:

- Các vị Pháp sư, việc làm phép đến đây coi như đã xong, để tôi đưa các vị về.

Mọi người lên xe rời hoàng cung, lúc đã ra khỏi thành, Nhĩ Khang trách Mông Đan.

- Các người làm bọn tôi muốn rớt tim ra ngoài, tại sao anh lại dám nhảy ra cửa sổ, nếu tôi không ra kịp chận bọn thị vệ lại, có phải là anh đã bị chúng tóm rồi không?

Mông Đan chỉ nói:

- Các anh liệu cách đưa Hàm Hương ra khỏi cung đi, tôi sẽ không làm phiền gì cho bọn anh nữa.

Vĩnh Kỳ lắc đầu.

- Tôi cũng rất muốn đưa Hàm Hương ra ngay cho anh, tại chưa được thôi. Chớ chuyện này coi bộ nguy hiểm quá, như đùa với lửa. Cả cái anh chàng Tiêu Kiếm nữa, niệm thần chú lại không niệm cho đàng hoàng không thể nào chịu nổi.

- Một lần tham gia trò chơi, chưa rút được kinh nghiệm lần sau bảo đảm là chẳng có vấn đề.

- Làm gì còn có lần thứ hai nữa?

- Có chứ, phải có lần thứ hai, để đưa Hàm Hương ra ngoài.


o O o


Mấy hôm sau, Hàm Hương đã gần như hoàn toàn bình phục. Ðám Nhĩ Khang, Vĩnh Kỳ phải lên kế hoạch, sắp xếp cho cuộc tẩu thoát.

Hôm ấy Nhĩ Khang Vĩnh Kỳ đến hội Tân Quán vào phòng kín, đặt tấm sơ đồ lên bàn. Để mọi người cùng nghiên cứu con đường chạy trốn.

Sau một hồi nghiên cứu, Tiêu Kiếm đề nghị:

- Mông Đan này, tôi thấy anh nên chọn hướng nam này, nếu ra khỏi Bắc Kinh mà đi thì chỉ có thành Ðại lý ở phía nam này là vững chắc nhất. Ở đây khung cảnh đẹp, khí hậu lại tốt. Tôi từ lúc gặp chuyện không hay trong nhà thường đến đấy. Tôi đã từng ngụ ở đây mấy năm trời, nên rất hiểu rõ địa thế, đất đai. Ở đó tôi nghĩ quan quân của triều đình cũng không đuổi tới đó đâu. Ở Ðại lý cuộc sống cũng dễ dàng, dân địa phương lại rất hiếu khách.

Mông Đan nói:

- Vậy thì tôi sẽ nghe lời anh đến Ðại lý vậy.

Nhĩ Khang chỉ xuống địa đồ.

- Nếu đã quyết định như thế chỉ có nước đi theo đường này. Trước hết đến Thạch gia trang rồi xuống Lục Hà Câu qua Hàm Dương, núi Võ Đang xuống Tứ Xuyên rồi qua Vân Nam. Con đường này tuy dài nhưng an toàn hơn những con người khác, phải ăn mặc giản dị như mọi người để không ai để ý.

Mông Đan gật đầu:

- Tôi hiểu!

Vĩnh Kỳ tiếp lời:

- Còn nữa, giờ hành động là tối ngày mốt, đó là thời điểm thuận tiện nhất. Vì tối hôm ấy Hoàng a ma có tổ chức tiệc rượu mời tất cả những bà con thân thuộc xa gần, nên xe cộ tới lui nhiều lắm. Chẳng có ai để ý đến chiếc xe của bọn ta đâu, lợi dụng chuyện đó, tôi và Vĩnh Kỳ sẽ cố gắng chở Hàm Hương ra phía Chánh Dương Mông. Các bạn phải có mặt ở đây từ trước để tôi chuyển qua là chở đi ngay. Còn nếu đợi mãi đến nửa khuya mà thấy bọn này chưa ra thì phải hiểu ngay là có vấn đề. Các người phải kéo về Hội Tân Lầu nghe ngóng tin tức:

Mông Đan gật đầu, Liễu Thanh nói:

- Bây giờ không cần chia quân ra bốn năm đường gì cả, nên rất đơn giản, tôi và Liễu Hồng sẽ đưa các người đến tận Thạch gia trang. Nếu thấy mọi việc bình an vô sự, bọn này sẽ rút về!

Liễu Hồng nói:

- Còn một vấn đề không kém quan trọng đấy là trên đường đi các người không được dùng tiếng Hồi. Hãy quên các ngưòi là người Tân Cương đi, đến đâu dù chỉ có hai người cũng không được dùng tiếng đó, mà phải dùng tiếng Hoa. Các người cũng không được có ý định quay về Tân Cương.

Tiêu Kiếm thì làm mấy cái mật thư một lúc, trao cho Mông Đan:

- Tôi có ba diệu kế này, khi đến Thạch gia trang mới được mở ra xem, nó có thể giúp các người qua mặt quan binh. Liễu Thanh, Liễu Hồng đưa các người đến đó, còn tôi thì không. Tôi sẽ ở lại trông chừng quán.

Nhĩ Khang đã chuẩn bị sẵn một gói hành lý nhỏ đưa cho Mông Đan.

- Ðây là tài sản của các người, tôi nghĩ nếu không có chuyện bất ngờ. Các người có thể dùng đủ để đi đến Đại Lý hay bất cứ một nơi xa xôi nào khác. Ở đây có một khoảng dư, đủ để mở một quán ăn hay tạp hóa nhỏ sống qua ngày. Từ đây về sau cố mà sống ẩn dật hạnh phúc, đừng ham chen chân với đời.

Mông Đan nhìn mọi người, thấy ai cũng nhiệt tình lo lắng cho mình quên cả bản thân như vậy thì rất là cảm động, chấp hai tay lại nói:

- Mông Đan này nhận quá nhiều đại ân, chẳng biết làm sao báo đền được, mong là một dịp nào đó tương kiến lại để bày tỏ lòng mình.

Rồi sụp xuống lạy theo kiển người hán, dập đầu ba cái, mọi người vội đỡ lên.

- Đâu cần như vậy, cần gì phải như vậy chứ?



Tác phẩm khác:
Hoàn Châu Cát Cát - Quỳnh Dao
Cánh buồm đỏ thắm - Alexandre Grin
Doanh Tuyết - Quỳnh Dao
Mụ phù thủy - Gloria Ericson
Người nhạc sĩ mù - V. Korolenko
Cõi chết - James Joyce
Bản du ca cuối cùng - Erich Maria Remarque
Chuyện tình - Erich Segal
Đất tiền đất bạc - Mario Puzo
Yêu truyền kiếp - Hoàng Ly
Tiếng gọi nơi hoang dã - Jack London
Thiên mộc sắc kiếm - Độc Cô Hồng
Nửa chừng xuân - Khái Hưng
Dặm đường vàng - John Sherlock
Olive Twist - Charles Dickens

 
 
 
 
 
Thiet ke web