Hoàn Châu Cát Cát
Hồi thứ nhất
Hồi thứ 2
Hồi thứ 3
Hồi thứ 4
Hồi thứ 5
Hồi thứ 6
Hồi thứ 7
Hồi thứ 8
Hồi thứ 9
Hồi thứ 10
Hồi thứ 11
Hồi thứ 12
Hồi thứ 13
Hồi thứ 14
Hồi thứ 15
Hồi thứ 16
Hồi thứ 17
Hồi thứ 18
Hồi thứ 19
Hồi thứ 20
Hồi thứ 21
Hồi thứ 22
Hồi thứ 23
Hồi thứ 24
Hồi thứ 25
Hồi thứ 26
Hồi thứ 27
Hồi thứ 28
Hồi thứ 29
Hồi thứ 30
Hồi thứ 31
Hồi thứ 32
Hồi thứ 33
Hồi kết


 
  Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
     
 
  Sắp xếp theo Tác giả
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
   
 
Hoàn Châu Cát Cát
Quỳnh Dao

Hồi thứ 7

Cùng lúc đó, Tiểu Yến Tử đang bực dọc trong cung.

Lễ tế thần tạ ơn đã trôi qua. Đỉnh điểm của vinh quang cũng đã qua, hai ngày liền rảnh rỗi ở không vậy mà chẳng hiểu sao tim Tiểu Yến Tử cứ đập mạnh mắt cứ giật, tối ngủ nằm mơ lại thấy toàn là bóng dáng của Tử Vy. Lạ quá, và Tiểu Yến Tử muốn ra khỏi cung vua, để về Viện người nghèo tìm Tử Vy để xin lỗi, kể lể hết nguyên nhân tại sao mình làm như vậy... Và rồi trả lại chức danh cát cát cho Tử Vy nữa.

Nhưng mà Tiểu Yến Tử nào đâu có ngờ. Cung điện trùng trùng cửa, đi vào đã không dễ mà ra cũng khó.

Dẫn Tiểu Đặng Tử, Tiểu Trác Tử đi theo. Tiểu Yến Tử đã tìm mọi cách để đi ra ngoài nhưng vừa ra đến trước cửa thì đã bị đám thị vệ ngăn lại. Tiểu Yến Tử trừng mắt.

- Ta là Hoàn Châu cát cát đây! Sao dám ngăn ta!

Đám thị vệ chỉ cúi đầu chào kính cẩn rồi dàn ngang ra:

- Nô tài tham kiến Hoàn Châu cát cát!

- Khỏi phải lễ nghĩa gì cả, tụi bây chỉ cần đứng qua cho ta ra ngoài một chút là xong.

- Dạ, Hoàng thượng có lệnh, tạm thời Hoàn Châu cát cát phải ở lại trong cung không được đi ra ngoài.

Tiểu Yến Tử lúng túng:

- Hoàng A Ma nói với ta là sau ngày tế lễ tạ ơn xong là có quyền ra khỏi cung mà? Các ngươi hãy tránh ra!

Nhưng đám thị vệ vẫn đứng yên, vẫn hết sức cung kính:

- Bọn nô tài chưa nhận được thánh chỉ, chưa dám tự ý hành động!

Tiểu Yến Tử còn muốn tranh biện, nhưng hai tiểu thái giám Tiểu Đặng Tử và Tiểu Trác Tử đã vòng tay thưa:

- Cát cát hãy quay lại, bọn nô tài đã nói rồi mà cát cát không tin. Lần trước Dung ma ma có gọi hai đứa vào, dặn dò phải chăm sóc cát cát cho kỹ. Nhưng không được để cát cát ra khỏi cung.

Tiểu Yến Tử nổi nóng:

- Dung ma ma là cái gì dữ vậy?

Tiểu Đặng Tử nhìn trước nhìn sau, rồi nói:

- Dung ma ma là cánh tay trái của Hoàng Hậu đấy. Các cát cát khác cũng đều phải răm rắp nghe theo.

Tiểu Yến Tử trề môi:

- Buồn cười không? Nhưng Tiểu Yến Tử này từ nào đến giờ không phải vâng lời ai cả.

Tiểu Yến Tử nói vậy, nhưng rồi cũng quay gót bỏ đi, hai thái giám vội vã đi theo. Tiểu Yến Tử nói:

- Các ngươi chống mắt mà xem nhé, ta là Hoàn Châu cát cát chứ không phải là tù nhân của các ngươi, rồi các ngươi xem!

Tiểu Yến Tử chưa hết bực đi sang một chiếc cổng khác, vẫn bị đám thị vệ cản ngang:

- Dạ tham kiến cát cát! Cát cát kiết tường!

Tiểu Yến Tử tức mình giậm chân:

- Các ngươi chẳng cho ta đi thì còn kiết tường cái con khỉ gì? Ta thật là xui xẻo!

Tối hôm ấy, Tiểu Yến Tử lạ nằm mơ thấy Tử Vy. Tử Vy hiện ra lờ mờ trong sương, cười trong mắt, nhưng miệng lại buồn buồn.

- Tiểu Yến Tử, tỉ vẫn khỏe chứ?

Tiểu Yến Tử lúng túng:

- Tôi khỏe... mà không khỏe.

- Tỉ đã đánh cắp chiếc quạt và bức tranh của tôi như vậy hẳn tỉ vui lắm chứ?

- Không... không... tôi không muốn làm chuyện đó đâu. Muội hãy nghe tôi giải thích.

Đột nhiên Tử Vy chồm tới bấu lấy vai Tiểu Yến Tử, hét to.

- Chị là kẻ lừa đảo, hãy trả cha lại cho tôi, trả cho tôi... Bằng không tôi sẽ giết chị...

Tiểu Yến Tử sợ hãi, nói lớn:

- Tử Vy... hãy nghe tỉ giải thích... Tử Vy... tôi không hề muốn vậy... Chúng ta là tỉ muội mà... Hãy cứu tôi...

Tiểu Yến Tử giật mình tỉnh dậy, nàng phát hiện hai con hầu Minh Nguyệt, Thể Hà nằm gần đấy cũng thức giấc theo. Hai đứa chạy tới hỏi:

- Cát cát! Cát cát có làm sao không? Cát cát lại nằm mơ nữa rồi.

Tiểu Yến Tử mở trừng đôi mắt nhìn quanh, rồi thảng thốt hỏi:

- Ta đang ở đâu đây?

- Bẩm cát cát, đương nhiên là ta đang ở trong cung.

Tiểu Yến Tử thở hắt ra.

- Trong cung à? Vậy mà ta tưởng là đang ở trong Viện người nghèo.

Minh Nguyệt và Thể Hà không biết Tiểu Yến Tử nói gì, nhưng cũng không dám hỏi tiếp.

Tiểu Yến Tử đẩy Minh Nguyệt và Thể Hà qua một bên rồi bước chân trần xuống đất. Minh Nguyệt và Thể Hà vội cầm giầy tới, nhưng Tiểu Yến Tử lắc đầu.

- Không cần! Không cần! Hãy để mặc ta.

Tiểu Yến Tử đi tới đi lui trong phòng một lúc hỏi:

- Bây giờ là khoảng canh mấy rồi vậy?

- Thưa cát cát, mới canh hai thôi ạ.

Tiểu Yến Tử suy nghĩ, rồi chợt vỗ tay:

- Tiểu Đặng Tử! Tiểu Trác Tử! Mau vào đây.

Tiểu Đặng Tử, Tiểu Trác Tử nghe gọi vội chạy vào, mắt còn ngái ngủ, quỳ xuống trước mặt Tiểu Yến Tử.

- Dạ, bọn nô tài có mặt!

- Các ngươi từ đây về sau, không được thưa nô tài trước mặt ta nữa nhé.

- Dạ! Nô tài biết.

- Nô tài xin tuân mệnh!

Sự quen miệng của hai thái giám trẻ làm Minh Nguyệt và Thể Hà phì cười. Tiểu Yến Tử trừng mắt.

- Các ngươi cười gì vậy?

Minh Nguyệt quỳ xuống:

- Tội tỳ nữ đáng chết!

Chứ chẳng dám nói lý do tại sao làm Tiểu Yến Tử bực dọc hơn, nàng giậm chân.

- Tại sao lại nói tội tỳ nữ đáng chết? Tại sao đáng chết. Từ rày về sau ta cấm các ngươi không được nói những lời đại loại như "nô tài đáng chết! Tỳ nữ đáng chết gì cả!" Không ai là nô tài tỳ nữ ở đây cả, biết không?

Bốn người cùng quỳ xuống:

- Dạ... nô tài, tỳ nữ biết ạ!

Tiểu Yến Tử bất lực thở dài, không biết làm sao xóa được thói quen đó.

- Này Tiểu Đặng Tử, Tiểu Trác Tử, hai ngươi hãy lấy hết những móc câu trên tấm biển kia xuống cho ta.

- Những cái móc câu bằng đồng ấy hở cát cát?

- Đúng, đúng rồi! Hai cái chưa đủ, lấy thêm mấy cái nữa đi. Còn nữa, các ngươi hãy đưa cho ta áo các ngươi, mỗi người một bộ, mấy sợi dây thừng, dây càng to càng tốt nhé! Nhanh lên!

- Cát cát cần ngay bây giờ ư? Để làm gì?

- Kệ ta! Ta đã bảo ngươi nhanh lên mà?

Tiểu Đặng Tử và Tiểu Trác Tử không dám cãi, quỳ xuống:

- Vâng ạ!

Lúc vào canh tư, Tiểu Yến Tử trong bộ quần áo thái giám, với chiếc khăn bịt mặt màu sậm chỉ để lộ đôi mắt, nhẹ nhàng đi về phía tây của bờ tường hoàng cung. Đây là nơi vắng nhất trong hoàng cung.

Mấy thị vệ tuần tra đi ngang chẳng chút nghi ngờ. Tiểu Yến Tử đợi thêm một lúc, thấy chẳng ai qua nữa, mới bước đến sát bức tường nhìn lên, rồi dượm người định nhảy qua. Nhưng tường cao quá, không làm sao thoát qua được. Tiểu Yến Tử bực mình lẩm bẩm:

- Mấy hôm rày ăn hoài ăn hoài, hở ra là ăn làm sao không béo chứ? Thế này thì cái ngón khinh công coi như mất linh rồi. Tường cao quá cũng may là ta có chuẩn bị trước!

Và lấy trong người ra sợi dây thừng với cái móc câu. Tiểu Yến Tử rướn người ném dây qua tường, ném mấy lượt, móc mới dính vào tường, Tiểu Yến Tử đu lên nhưng vừa leo lên được nửa tường, thì đám thị vệ tuần tra lại đến.

- Không xong rồi!

Yến Tử kêu lên, vội vã leo mau hơn, nhưng không ngờ móc câu quá yếu, nên lại tuột xuống. Tiếng dây tuột đã bị bọn thị vệ nghe được, bọn chúng nói:

- Không được! Có tiếng động! Không chừng có thích khách đấy! Cẩn thận!

Và bọn chúng lớn tiếng kêu lên:

- Ai đó! Ra đây!

Những ngọn đèn lồng từ bốn phía đổ lại. Tiểu Yến Tử giật mình, nhưng bọn thị vệ chưa trông thấy Tiểu Yến Tử đang ở lưng chừng tường. Chẳng ngờ ngay lúc đó móc câu như quá mềm nên giãn ra và Tiểu Yến Tử giống như người làm xiếc, rơi ngay xuống trước mặt đám thị vệ.

Bọn thị vệ đồng loạt kêu lên:

- Thích khách! Thích khách đây!

Và cùng lúc, mười mấy thanh trường kiếm chỉ vào người Tiểu Yến Tử. Tiểu Yến Tử sợ hãi kêu lên:

- Đừng đừng! Các vị hảo hán! Hãy niệm tình tha mạng!

Bọn thị vệ ngạc nhiên:

- Đàn bà ư?

Một thị vệ dùng mũi kiếm kéo khăn che mặt của Tiểu Yến Tử xuống. Không hẹn mà gặp, các thanh kiếm đều rơi cả xuống đất.

- Ồ! Hoàn Châu cát cát dây mà!

Trời vừa tờ mờ sáng, vua Càn Long đã bị chuyện Tiểu Yến Tử và đám thị vệ đánh thức dậy.

Nhà vua xoa xoa mắt, chưa tỉnh hẳn ngủ nhìn xuống long sàng, vẫn chưa tin đây lại là Tiểu Yến Tử. Cô gái trong bộ áo thái giám rộng thùng thình, sình đất còn dính đầy thân, mặt mày lem luốc, chẳng khác gì đứa ăn mày, chẳng có chỗ nào giống một cát cát đương quyền cả. Vua trợn mắt:

- Làm gì vậy? Mới sáng sớm đã đánh thức trẫm? Tại sao rồi con lại biến thành nữ thích khách? Con thích đùa lắm ư? Hay là thích gây sự? Nói xem!

Rồi nhìn đống dây thừng và móc đồng mà bọn thị vệ mới mang vào, vua giật mình:

- Còn những cái này là cái gì vậy?

Tiểu Yến Tử bình thản:

- Đó là đồ nghề, có tên gọi là phi trảo bá luyện tác.

- Hử? Phi trảo bá luyện tác. Nghe cũng có vẻ chữ nghĩa lắm đấy chứ. Nhưng mà để làm gì vậy?

- Thì đồ nghề do con chế tạo, mà mấy đứa Tiểu Đặng Tử, Tiểu Trác Tử thật vô dụng, bảo nó đi lấy dây nó lại chọn thứ quá yếu không đủ dai làm con té một cú muốn thấy mấy ông trời!

Lệnh Phi đứng gần đấy lo lắng:

- Té từ đâu vậy? Có nặng lắm không?

- Té từ trên tường cao, đau thấu xương, mà suýt tí còn bị đám thị vệ giết nữa đấy!

Vua Càn Long có vẻ không vui:

- Nửa đêm nửa hôm con trèo tường, có cả dụng cụ như vậy là sao? Có ý gì chứ?

Tiểu Yến Tử nũng nịu:

- Con đã nói với Hoàng A Ma rồi, con muốn ra khỏi cung đi dạo một vòng, nhưng mọi người lại không cho đi, tới đâu cũng có người canh chừng. Ở trong hoàng cung tuy sướng thật, nhưng con nhớ bạn bè con. Tử Vy, Liễu Thanh, Liễu Hồng... Con nhớ họ nhiều lắm!

Vua Càn Long nhìn Tiểu Yến Tử không vui:

- Lộn xộn! Rõ là lộn xộn! Con bây giờ đã là cát cát chứ đâu phải dân thường nữa đâu? Mẹ con đã dạy con gì nào? Con học cái thói giao du dễ dãi kia ở đâu chứ?

Lệnh Phi thấy vua giận, sợ hãi đưa mắt nháy Tiểu Yến Tử, nhưng Tiểu Yến Tử đang lúc bướng bỉnh nào để ý đến thái độ của Lệnh Phi. Vua Càn Long lại tiếp:

- Trẫm còn nhớ rất rõ, lúc xưa mẹ con là người đàn bà mềm mỏng như dòng nước, đâu có ngang bướng xuẩn động như con. Ngay cả cái võ công lộn xộn của con, thầy nào dạy vậy?

Tiểu Yến Tử nghe vua Càn Long nhắc đến mẹ. Chợt nhiên nảy ra ý định tức giận hộ cho Tử Vy, lúc trước ở ngoài Tiểu Yến Tử nghe nói vua có nhiều vợ, nhưng khi vào cung rồi mới thấy quả không sai, quá nhiều nữa là khác. Nó hất mặt lên, chẳng chút sợ hãi nói:

- Hoàng thượng đừng có đề cập đến mẹ tôi. Làm gì người còn nhớ đến mẹ tôi, mà bảo là giống nước hay lửa chứ? Trong cung người có quá nhiều bà phi. Phi này Phi nọ, rồi nào là Tân, là quý nhân... quá xá vợ, nên mẹ tôi nào có nghĩa gì? Người quên mất từ lâu rồi! Nếu thật sự mà có nhớ, thì đâu có để cho mẹ tôi chết mòn mỏi bên bờ hồ Đại Minh? Phải sống đời đàn bà góa suốt mười mấy năm trời chứ?

Từ nào đến giờ vua Càn Long chưa hề bị ai nói thẳng những điều không hay đó, ông có cảm giác như vừa bị tạt một gáo nước lạnh vào mặt. Giận tái mặt ông vỗ bàn, hét lên.

- Vô lễ!

Bọn thái giám, cung nữ đang có mặt ở đấy cũng tái mặt vội quỳ mọp xuống chẳng dám ngẩng đầu lên, chỉ có Tiểu Yến Tử là đứng yên. Lệnh Phi sợ hãi chạy vội tới, giục Tiểu Yến Tử.

- Mau quỳ xuống quỳ xuống, xin lỗi Hoàng thượng đi!

Nhưng Tiểu Yến Tử vẫn ngang bướng:

- Lỗi gì mà lỗi! Bộ giận là chặt đầu ư? Từ lúc vào cung đến nay là tôi biết cái đầu mình rất dễ rụng rồi. Nó rụng chỉ sớm hay muộn thôi!

Lời của Yến Tử làm mọi người sợ hãi. Lệnh Phi là người sợ nhiều nhất, nói nhanh:

- Cát cát! Tại sao cát cát lại nói điều kỳ lạ vậy? Ở đây là triều đình chớ không phải ở chốn dân gian. Cha cát cát là Hoàng đế cả nước chứ không phải thường, cát cát không được xúc phạm.

Chẳng ngờ Tiểu Yến Tử không nghĩ ngợi gì cả, đáp:

- Cha tôi không phải là Hoàng thượng. Tôi không biết cha tôi là ai nữa là.

Vua Càn Long trừng mắt nhìn Tiểu Yến Tử, nhưng với ông, cái ngang bướng, cái bất khuất của Tiểu Yến Tử nó có một cái gì rất lạ. Gần như là một sự can đảm, mà những đứa con khác của ông không hề có. Ông cũng nghĩ, sự trách cứ của Tiểu Yến Tử không phải là vô lý, vì vậy ông trừng trừng nhìn Tiểu Yến Tử, rồi thở dài, chỉ ôn tồn nói:

- Tiểu Yến Tử, trẫm biết là trẫm không phải với mẹ con. Thật ra thì trẫm không hẳn là vô tình như vậy. Trẫm đã định mấy năm sau đó sẽ quay lại Tế Nam rước mẹ con, không ngờ Hiếu Hiền Hoàng hậu lại qua đời. Lúc đó trẫm buồn quá, không còn tâm trí gì nữa, nên hủy bỏ chuyến đi. Trẫm biết là con đã nghĩ gì? Hẳn con hận ta nhưng mà hôm nay con đã nói ra. Trẫm nghĩ là con sẽ nguôi ngoai cơn giận. Còn chuyện bảo là không phải là cát cát, thì từ đây về sau không được phép nói nữa nhé dù trẫm hiểu... mẹ con hẳn đã hận trẫm cả một đời nên mới để con nói vậy!

Tiểu Yến Tử nghe vua nói ngẩn ra. Nó biết là vua đã hiểu lầm điều nó muốn nói. Nhưng đó là một sự ngộ nhận có tình cảm.

Vua Càn Long lại tiếp:

- Thú thật với con, trong đám con của trẫm hiện nay, chẳng có đứa nào can đảm, bộc trực, dám nói thẳng với trẫm như con cả. Nhưng hôm nay vì nể mặt mẹ con, nên trẫm không chấp nhất chuyện con vừa nói. Nào hãy lại đây!

Tiểu Yến Tử nghe bảo lại, không tiến tới, mà lùi lại theo bản năng, làm vua Càn Long càng áy náy - Sao vậy? Vẫn còn giận Hoàng A Ma chăng?

Lệnh Phi thấy vua Càn Long xuống nước như vậy vội đẩy Tiểu Yến Tử tới trước, cười nói:

- Hoàng thượng hãy nhìn kỹ xem, cát cát bây giờ giống hệt một chú mèo. Qua một đêm trèo tường ngã té, bị bọn thị vệ hù dọa, bị giải đến đây đợi bệ hạ thức dậy... đủ thứ chuyện như vậy, trách chi cát cát chẳng bực dọc, nổi cáu?

Vua Càn Long nâng cằm Tiểu Yến Tử lên, chăm chú nhìn, rồi thở dài:

- Cái tính ngang bướng của con, chẳng khác chi ngày ta còn trẻ chút nào!

Tiểu Yến Tử ngơ ngác nhìn vua thật bất ngờ. Cứ nghĩ là bị bắt đến đây hẳn là sẽ bị trừng phạt nặng, không ngờ lại được vua vỗ về tâm sự. Điều này bất giác làm Tiểu Yến Tử cảm động òa lên khóc.

Vua Càn Long ngạc nhiên:

- Gì vậy? Chuyện gì nữa vậy?

Tiểu Yến Tử nắm lấy vạt áo vua Càn Long, vừa khóc vừa nói:

- Từ nào đến giờ con đâu có biết là có cha lại sướng thế này đâu? Hoàng A Ma, con rất sợ, con sợ là nếu Hoàng A Ma mà đối xử với con thế này mãi thì con sẽ chẳng bao giờ bỏ đây để đi nơi khác được nữa!

Lời của Tiểu Yến Tử làm vua Càn Long cảm động, chưa bao giờ vua thấy mình quan trọng như vậy. Chưa bao giờ vua thấy vai trò người cha lại quan trọng như thế.

Vua kéo Tiểu Yến Tử vào lòng, rưng rưng nước mắt nói:

- Con sao khờ khạo vậy hơ? Hoàn Châu cát cát của trẫm? Trẫm yêu con, sẽ không để con phải sống xa ta nữa dâu!

Tiểu Yến Tử nghe vậy càng cảm động hơn nhưng chỉ yên lặng. Vua Càn Long lại vuốt tóc Yến Tử, nhỏ nhẹ nói:

- Từ đây về sau, nếu muốn ra ngoài, con cứ đường đường chính chính mà đi chớ đừng có trèo tường. Người Mãn Châu chúng ta, sống rất phóng khoáng, con trai con gái gì cũng có thể cởi ngựa bắn tên như nhau, con muốn ra ngoài chơi thì cũng không khó. Có điều, phải cải nam trang, rồi đi cùng Tiểu Đặng Tử và Tiểu Trác Tử. Đừng gây sự với ai, tất cả vì lý do an toàn của con đấy.

Tiểu Yến Tử nghe vậy mừng quá, đẩy vua Càn Long ra, quỳ xuống dập đầu lia lịa:

- Cảm ơn Hoàng A Ma! Cảm ơn Hoàng A Ma.

Vua Càn Long cười:

- Nhưng với một điều kiện!

- Dạ... điều kiện gì?

- Qua hai ngày nữa. Con phải đến thư phòng học chữ với các huynh tỉ con. Cha đã bảo Kỷ Hiểu Phong rồi, phải đặc biệt lo dạy dỗ cho con. Kỷ sư bá là người học thức cao, kiến thức rộng, vì vậy con phải gắng mà học. Nếu mẹ con chẳng có dạy thi văn cho con, thì ở đây sẽ bổ sung điều đó. Và bao giờ con học giỏi thì con mới được ra khỏi cung.

Tiểu Yến Tử nghe đến học, sa sầm nét mặt:

- Ồ! Còn phải học chữ nữa ư?

Khi Tiểu Yến Tử rời khỏi phòng ngủ vua Càn Long trên người vẫn còn mặc bộ áo của tiểu thái giám. Trở về phía Thấu Phương Trai, vừa đi vừa lẩm bẩm.

- Học chữ xong mới được ra khỏi cung? Thế này có nghĩa là muốn làm khó mình. Lúc nhỏ ở trong am bà vãi, ni cô dạy cho mìn có mấy chữ trong Tam Tự Kinh, mà mình đã thấy muốn điên lên rồi. Bây giờ lại bắt học nữa nếu học một hai năm trời mà vẫn chưa nên thân, có phải là mình sẽ bị cấm cung thêm hai ba năm không? Vậy thì chết mất, phải làm sao đây?

Đằng kia đi lại là Nhĩ Thái và Vĩnh Kỳ.

Vĩnh Kỳ vừa thấy một tiểu thái giám từ xa đi tới, đã đưa tay ra hiệu:

- Này lấy cho bọn này một bình trà nhé, đặt trong nhà nghỉ mát đấy. Ta có chuyện đàm đạo với Phước Nhị gia đây.

Tiểu Yến Tử vừa thấy hai người là mừng hết lớn quên cả mọi chuyện, nhưng cô ta muốn đùa một chút nên vừa che mặt, vừa giả giọng thái giám, vòng tay lên thưa.

- Vâng!

Nhưng vì Tiểu Yến Tử vòng tay mạnh quá, nên cái nút ở đầu vạt áo tuột ra, thế là những món đồ lỉnh kỉnh giấu trong đấy để mang ra ngoài xài, như vàng bạc, nữ trang, tuôn cả ra, rơi cả xuống đất, Tiểu Yến Tử lật đật quỳ xuống nhặt. Vĩnh Kỳ nhìn thấy, giận dữ:

- À! Đây là một tên trộm trong nhà đây! Hừ! Mi mang vàng bạc châu báu nhiều thế này, sáng sớm đi đâu đây chứ?

Vĩnh Kỳ vừa nói, là phóng tới chụp áo Tiểu Yến Tử. Tiểu Yến Tử gạt tay bằng một thế võ, khiến Kỳ phải ngạc nhiên rút tay lại và một đòn khác. Yến Tử né đòn rồi trổ nghề, lượn người như cánh én. Vĩnh Kỳ tức tốc đuổi theo. Nhĩ Thái đứng đó không dằn được cũng nhảy vào, Nhĩ Thái nghĩ. Sao lại có chuyện kỳ cục thế này? Đã ăn trộm còn dám đánh trả lại Ngũ A Ca nữa. Tên trộm này thật to gan! Chàng phóng một bước chận đầu. Vừa hét:

- Này! Xem ngươi chạy đường nào đây, kẻ trộm!

Tiểu Yến Tử vội ngước lên cười với Nhĩ Thái. Làm Nhĩ Thái giật mình. Sao lại có thể là Tiểu Yến Tử? Nhĩ Thái vội ngừng tay và Tiểu Yến Tử đã thừa dịp phóng một đá vào mặt Thái, Thái đâu chịu thua đưa tay chụp chân Yến Tử, nếu Yến Tử không rút lại kịp thì đã bị ngã ngửa.

Yến Tử vừa rút chân lại thì Vĩnh Kỳ đã xông tới. Võ nghệ của Vĩnh Kỳ rất cao. Yến Tử đấu với một mình Nhĩ Thái đã không lại, làm sao ứng phó một lúc được với hai người, nên đã bị Vĩnh Kỳ nâng bổng lên chưa kịp ném, thì Nhĩ Thái đã can thiệp.

- Ngũ A Ca! Dừng tay lại! Hoàn Châu cát cát đấy!

Tiểu Yến Tử lúc đó cũng hồn phi phách tán, la lên:

- Ngũ A Ca! Tôi xin chịu thua! Thả tôi xuống!

Vĩnh Kỳ nghe tiếng Tiểu Yến Tử giật mình vội thả cô gái xuống, chân vừa chạm đất. Tiểu Yến Tử đã cười:

- Võ nghệ của Ngũ A Ca rõ là cao cường! Lần trước bị một mũi tên của Ca ca, tôi chưa phục, vì nghĩ là lúc đó tại mình chưa kịp phòng bị. Do vậy ban nãy mới giả bộ đóng kịch để có dịp đấu với Ca ca! Không ngờ suýt tí đã bị Ca ca giết lần thứ hai, bây giờ thì phục rồi! Phục rồi! Từ đây về sau sẽ không dám trêu ghẹo nữa đâu!

Vĩnh Kỳ còn ngơ ngác, nhìn Tiểu Yến Tử chưa nói được lời nào cả thì...

Bọn thị vệ nghe tiếng động, đã kéo nhau chạy đến:

- Gì đấy! Có gì đấy! Lại thích khách nữa ư?

Nhĩ Thái cười, xua tay với dám thị vệ:

- Thôi đi đi, chẳng có chuyện gì cả đâu! Chẳng qua Hoàn Châu cát cát đùa thôi mà!

Đám thị vệ nghe vậy vội tản ra, Vĩnh Kỳ vẫn còn ngạc nhiên:

- Cô cứ làm tôi giật mình, bất ngờ... Chưa bao giờ tôi gặp một cát cát nào lạ lùng thế này cả.

Rồi ngắm nghía Tiểu Yến Tử, Vĩnh Kỳ lại tiếp:

- Tại sao cô phải ăn mặc kỳ cục vậy? Còn mang cả vàng bạc châu báu đi đâu nữa?

Nhĩ Thái thì đã biết chuyện Cát cát thật, cát cát giả nên càng chăm chú nhìn Tiểu Yến Tử hơn:

- Nghe đám thị vệ nói, tối hôm qua, cát cát lại diễn một màn thích khách nữa, có thật không?

Tiểu Yến Tử nhìn hai người, rồi hạ thấp giọng:

- Tôi có chuyện rất cần, quý vị có thể giúp tôi được không?

- Chuyện gì?

- Chúng ta vào Thấu Phương Trai nói chuyện nhé?

Vĩnh Kỳ và Nhĩ Thái nhìn nhau, rồi cùng theo Tiểu Yến Tử vào nhà.



Tác phẩm khác:
Cánh buồm đỏ thắm - Alexandre Grin
Doanh Tuyết - Quỳnh Dao
Mụ phù thủy - Gloria Ericson
Người nhạc sĩ mù - V. Korolenko
Cõi chết - James Joyce
Bản du ca cuối cùng - Erich Maria Remarque
Chuyện tình - Erich Segal
Đất tiền đất bạc - Mario Puzo
Yêu truyền kiếp - Hoàng Ly
Tiếng gọi nơi hoang dã - Jack London
Thiên mộc sắc kiếm - Độc Cô Hồng
Nửa chừng xuân - Khái Hưng
Dặm đường vàng - John Sherlock
Olive Twist - Charles Dickens
Francois - Chú bé gù - Le Comtesse De Ségur

 
 
 
 
 
Thiet ke web