Hoàn Châu Cát Cát
Hồi thứ nhất
Hồi thứ 2
Hồi thứ 3
Hồi thứ 4
Hồi thứ 5
Hồi thứ 6
Hồi thứ 7
Hồi thứ 8
Hồi thứ 9
Hồi thứ 10
Hồi thứ 11
Hồi thứ 12
Hồi thứ 13
Hồi thứ 14
Hồi thứ 15
Hồi thứ 16
Hồi thứ 17
Hồi thứ 18
Hồi thứ 19
Hồi thứ 20
Hồi thứ 21
Hồi thứ 22
Hồi thứ 23
Hồi thứ 24
Hồi thứ 25
Hồi thứ 26
Hồi thứ 27
Hồi thứ 28
Hồi thứ 29
Hồi thứ 30
Hồi thứ 31
Hồi thứ 32
Hồi thứ 33
Hồi kết


 
  Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
     
 
  Sắp xếp theo Tác giả
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
   
 
Hoàn Châu Cát Cát
Quỳnh Dao

Hồi thứ 32

Tối hôm ấy, Tử Vy, Kim Tỏa và Tiểu Yến Tử bị bọn cai giữ ngục đưa sang một gian phòng âm u. Họ chưa nhìn rõ thì đã bị đẩy vào. Bấy giờ mới thấy trên tường treo đầy các loại xích sắt và dụng cụ tra khảo. Dưới những ngọn đuốc leo lét họ nhìn thấy có một cái bàn một vị quan béo phì ngồi đó với hai tay lính đứng gác phía sau, người nào mặt mày cũng đầy sát khí. Bấy giờ họ mới biết là mình đã được đưa đến địa ngục.

Vị quan ngồi nơi bàn, đập mạnh thước bảng to xuống, nói.

- Này! Ba con nữ yêu kia! Bọn bây từ đâu đến? Dám giả danh cát cát? Có phải để hành thích Hoàng thượng không? Mau khai ra!

Kim Tỏa nghe giọng khá quen thuộc, vội ngẩng lên nhìn, giật mình nói:

- Tiểu Yến Tử! Ngươi đã gặp phải người quen rồi!

Tiểu Yến Tử nhìn theo, giật mình:

- Tên Lương đại nhân này còn sống sao? Hắn nhậm chức ở Tông Nhân Phủ à?

Tử Vy nhìn Tiểu Yến Tử và Kim Tỏa tái mặt nói:

- Vậy là số bọn mình đã tận rồi, xui xẻo theo đến đường cùng thôi.

- Cái gì mà cùng với không cùng? Cái tay quan mắc dịch này đúng ra phải chết chém mới phải.

Đúng như điều cả ba nhìn thấy. Tay quan lại thẩm vấn họ chẳng phải ai khác mà là Lương đại nhân. Thấy họ quỳ trước công đường mà còn ồn ào, nên hét:

- To gan thật! Bọn ngươi đã vào đến đây mà ồn ào thế! Hãy bước tới đây lăn tay đi!

Có mấy tên cai ngục bước tới đẩy họ đến bên bản cáo trạng, nhưng Tiểu Yến Tử liếc qua cũng không thèm liếc, cười lớn với Lương đại nhân.

- Lương đại nhân này, chuyện ông bức ép con gái người ta phải lấy con trai mình, rồi lại làm cô dâu mất tích đã đi đến đâu rồi? Ông có đền trả con gái lại cho người ta chưa, mà ngồi đây?

Lương đại nhân nghe nói giật mình, nhìn kỹ Tiểu Yến Tử rồi Tử Vy với Kim Tỏa. Chợt nhiên nhận ra, vội vã vỗ bàn, hét lớn.

- À thì ra bọn bây! Vậy thì không cần thẩm tra gì nữa. Trộm cắp ở nhà ta, đại náo tiệc cưới, bắt cóc cô dâu. Bao nhiêu chuyện cũ còn chưa tính sổ, thế mà các ngươi còn dám vào hoàng cung lừa gạt cả Hoàng thượng. Thế này thì quá lắm phải trừng trị. Bây đâu, hãy đánh! Đánh thật mạnh cho ta!

Lệnh của Lương đại nhân vừa ban ra là bọn cai ngục vung roi quất ngay vào bọn Tiểu Yến Tử. Những trận mưa roi làm người của cả ba bê bết máu. Tiểu Yến Tử không dằn được tức bực, nhảy xổ về phía Lương đại nhân, hét.

- Tao phải giết cho được tên cẩu quan này!

Nhưng những tên cai ngục khác đâu phải tầm thường, bọn chúng nhảy tới giữ chặt lấy Tiểu Yến Tử ngay. Một tên còn chụp đầu Tiểu Yến Tử dúi xuống đất. Tử Vy nói lớn:

- Tiểu Yến Tử! Đừng có ngang bướng mà thiệt thòi!

Lương đại nhân đi vòng quanh ba người, tỏ ra hào hiệp.

- Thế mới đúng chứ! Vậy thì bọn bây hãy đi lăn tay vào bản cung đi, lăn xong là hết chuyện. Giờ này đã là nửa khuya rồi. Ta cũng không có thì giờ đâu đôi co với bọn ngươi.

Bọn cai ngục đưa cả ba đến bên giấy lấy cung viết sẵn. Tiểu Yến Tử nói Tử Vy.

- Họ viết gì trong đấy vậy?

Tử Vy nhìn vào giấy đọc:

- Tiểu nữ Hạ Tử Vy, Tiểu Yến Tử, Kim Tỏa đã cấu kết với Phước Luân đại học sĩ, Lệnh Phi nương nương để thâm nhập vào cung giả danh cát cát, để thừa lúc Hoàng thượng bất ý, ra tay hành thích..."

Đọc đến đây Tử Vy không đọc tiếp, lại cười lớn:

- Ha ha! Thật buồn cười, chưa bao giờ thấy chuyện buồn cười như vậy, thật là hoang đường, bịa đặt, ha ha!

Lương đại nhân nổi nóng:

- Thế nào, bọn ngươi có chịu ấn chỉ không?

Tiểu Yến Tử phun nước bọt về phía Lương đại nhân.

- Ấn cái con khỉ! Bọn các ngươi không phải là con người, mà là loài thú, chỉ biết chụp mũ đổ tội cho người lành!

Những lời chửi rủa của Tiểu Yến Tử làm Lương đại nhân tức giận, ông ta hạ lệnh.

- Đánh! Hãy đánh cho đến bao giờ bọn họ chịu ký mới thôi!

Thế là trận mưa roi lại tiếp tục. Kim Tỏa đau quá hét lên.

- Các người định dùng cực hình để ép cung ư? Chúng ta dù có chết vẫn cương quyết không ấn chỉ. Tiểu thơ ta là ai? Tiểu Yến Tử là ai, rồi các người sẽ thấy. Các người liệu hồn đấy!

Lương đại nhân bước tới, đạp một đạp lên lưng Kim Tỏa:

- Ta chẳng cần biết ngươi là ai, vào đây rồi, có là ba đầu sáu tay rải đầu thành bong, ta vẫn không sợ. Các người cũng chẳng làm được gì ta đâu!

- Chúng tôi không ỷ lại vào ai cả, chỉ có lẽ phải. Ông có muốn đánh thế nào thì đánh, chúng tôi quyết không ký hay ấn chỉ gì cả, chết thôi!

Lương đại nhân hạ lệnh cho bọn cai ngục:

- Kéo chúng nó đến đây, cầm tay chúng vẽ một cái vòng tròn lên đấy cũng được!

Đám cai ngục kéo tới xốc tay cả ba lên, Tử Vy chợt nói.

- Thôi được rồi, tụi tôi đồng ý ký!

Bọn cai ngục đưa Tử Vy đến bàn, đưa bút cho Tử Vy, không ngờ Tử Vy lại gạch chéo lên cả trang cung. Phía dưới lại viết thêm hai chữ "láo khoét!"

Lương đại nhân bước tới, tát cho Tử Vy một tát tai "Bốp"! Lực tát rất mạnh, khiến Tử Vy ngã ngay xuống đất. Chưa hả giận ông còn đạp cho Tử Vy một đạp. Kim Tỏa thấy vậy, kêu lên.

- Trời ơi! Như vậy thì còn gì là luật pháp!

Tiểu Yến Tử thấy Lương đại nhân mạnh tay vậy, nghiến răng nói.

- Này họ Lương kia, hãy ghi nhớ nhé, rồi ta sẽ tính sổ với ngươi, ghi nhớ điều đó đấy. Ta sẽ băm ngươi ra trăm mảnh.

Lương đại nhân lạnh lùng cười:

- Được, ta sẽ chờ xem. Hôm nay, còn ngày mai, còn ngày mốt. Ta sẽ từ từ đày đọa ngươi, để rồi ai sẽ thua ai cho biết.

Nói xong, lão ta ra lệnh cho bọn cai ngục:

- Đưa chúng nó về nhà lao, mai tiếp tục tra hỏi.

Đám cai ngục kéo ba người mình bê bết máu về phòng giam.

Khi cửa ngục đóng, chỉ còn ba tỉ muội trong ngục tối. Tiểu Yến Tử vừa khóc vừa nói.

- Tôi hoàn toàn không hiểu, tại sao Hoàng A Ma lại tống bọn mình vào đây. Chẳng lẽ người hoàn toàn chẳng biết đến chúng ta nữa ư? Còn nhớ lại lúc "di phục xuất tuần" người đã xem bọn mình như ruột thịt. Sau đó lúc trở về còn ban thưởng áo quần, thức ăn cho bọn ta, cho phép chúng ta không cần giữ phép tắc nữa. Vậy mà bây giờ...

Tử Vy suy nghĩ, rồi nói:

- Có lẽ Hoàng thượng chỉ muốn nhốt chúng ta vào ngục, chứ chẳng ngờ bọn ta lại bị tra khảo thế này? Những chuyện vừa qua, chưa hẳn là chỉ thị của Hoàng thượng. Chẳng hạn như bản khẩu cung ban nãy trên bàn. Tại sao lại kết tội bọn ta, rồi Phước gia, Lệnh Phi vào cùng một tội. Hãy nghĩ kỹ đi chắc chắn là có vấn đề gì đó. Vì vậy chúng ta cần phải can đảm một chút. Khi nào Hoàng thượng hiểu ra, thì có lẽ chúng ta sẽ được cứu!

Kim Tỏa nghi ngờ:

- Phải không? Tỉ tỉ tin như vậy à?

Tử Vy suy nghĩ:

- Tôi thì không dám tin, nhưng tôi nghĩ số mệnh không tàn nhẫn như vậy. Cuộc đời vẫn còn tình còn nghĩa và còn hy vọng.

Rồi quay qua hai người, Vy nói:

- Thôi bây giờ bọn mình ngồi tựa vào nhau, đừng nghĩ ngợi nữa, hãy giữ sức chờ thử thách ngày mai.

Thế là cả ba tựa lưng vào nhau, yên lặng, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng của mình.

Lại một đêm nữa, vua mất ngủ.

Ông nằm mơ thấy Tử Vy. Và hình như Tử Vy đang hát bài hát sầu thảm.

Núi xa vời vợi, nước vời vợi.

Núi cũng xa mà nước trôi xa Đợi đã mỏi mòn ngày với tháng Tháng với ngày hồn phách vật vờ Mộng càng xa, người càng đi xa Trời với đất đợi chờ mòn mỏi Hát chẳng thành lời, ca không thành tiếng Mưa gió sụt sùi, ai biết cho ta Vua giật mình tỉnh lại, nhìn lên trần. Bây giờ thì người đã rõ. Bài hát này là của Hạ Vũ Hà. Đó là tiếng lòng của Vũ Hà. Bao nhiêu tháng năm chờ đợi. Nỗi nhớ thương, oán hận, đau buồn... Ông nhắm mắt lại, lòng thấy nhói đau.

Sau đó là những hình ảnh của Tử Vy và Tiểu Yến Tử lần lượt hiện ra trong đầu vua. Tiếng nói của họ văng vẳng bên tai:

- Hoàng A Ma! Con nói thật với Hoàng A Ma mà, con không phải là cát cát. Người hãy thả con ra đi!

Rồi giọng của Tử Vy:

- Cha con, trước đó rất lâu, đã vì tiền đồ, vì sự nghiệp mà chia tay với mẹ con. Người đi rồi biệt luôn tin tức.

Rồi lời của Tiểu Yến Tử:

- Hoàng A Ma! Hãy nhận "Tử Vy" làm con nuôi đi!

- Mẹ con nói. Đợi suốt một đời, hận suốt một đời. Nhớ một đời, oán một đời. Nhưng có thể nào, người cũng thấy cảm ơn trời đất, vì đã để cho người có được cái người "đáng đợi, đáng nhớ, đáng hận, đáng oán" kia.

Rồi lời Tiểu Yến Tử:

- Cha con không phải là vua. Con không biết người là ai nữa.

- Hoàng thượng. Xin hãy hứa với con một điều, sau này, bất luận Tiểu Yến Tử có làm điều gì không phải, thì xin người cũng tha tội chết cho tỉ tỉ ấy nhé.

- Từ nào đến giờ tôi nào có biết, có cha lại tuyệt vời như vầy đâu. Hoàng A Ma, con rất sợ, con sợ là nếu Hoàng A Ma mà xử sự với con tốt như vậy, e rằng sau này con sẽ không làm sao rứt Hoàng A Ma ra mà đi được.

- Hoàng thượng, xin người đừng lo lắng hay băn khoăn, vì đó chẳng phải là sự can đảm đâu, mà con chỉ hành động theo "bản năng" thôi.

- Để Tử Vy gọi Hoàng A Ma là "cha" đi!

Rồi giọng nói của Tử Vy:

- Con biết là con không có đủ tư cách, nhưng con rất thiết tha mong được như Tiểu Yến Tử vậy!

Trước mắt vua, những hình dáng khác nhau của Tiểu Yến Tử rồi Tử Vy đan vào nhau, càng lúc càng rõ nét, cả giọng nói ngang bướng và dịu dàng của Tiểu Yến Tử, Tử Vy. Bọn nhỏ rõ là dễ thương không làm sao ghét bỏ được. Bọn chúng cũng chưa làm gì hại ta!

Cuối cùng vua như hiểu ra, lòng buồn ray rức. Lệnh Phi bước tới, khẽ gọi:

- Hoàng thượng!

Vua ngẩng lên nhìn, Lệnh Phi rưng rưng nước mắt nói:

- Hoàng thượng đừng phải ray rứt thế! Vì khởi đầu chuyện nhầm lẫn nhận Tiểu Yến Tử là cát cát, phần lớn lỗi ở thần thiếp chớ không phải Hoàng thượng. Vậy xin Hoàng thượng hãy phạt thần thiếp đi!

Vua lắc đầu:

- Sao khanh lại nói thế? Phạt khanh hay phạt ta? Nhĩ Khang nói rất đúng. Đó là lỗi ở ta, nếu xưa kia đi tuần du, ta biết ức chế tình cảm mình, thì nào đã có chuyện ngày nay. Làm sao có Tử Vy? Vậy thì kẻ gây ra tội, kẻ đáng bị trừng phạt là trẫm, chứ không phải là hai con bé vô tội kia.

Lệnh Phi cảm thấy sung sướng, vì cuối cùng vua cũng đã hiểu ra, bà xúc động nói như trút được nỗi lòng:

- Bẩm Hoàng thượng! Nếu người đã hiểu được như vậy thì thiếp nghĩ là mọi việc đã giải quyết. Với thiếp, trên cõi đời này chẳng có gì hơn là tình máu mủ thiêng liêng. Con cái và cha mẹ. Cái tình cảm đó sâu nặng nhất. Bên cạnh Hoàng thượng hiện nay. Cát cát, A ca đủ cả. Nhưng chưa có một người nào lại có cá tính giống như Tiểu Yến Tử với Tử Vy. Tình cảm của họ dành cho Hoàng thượng cũng thật vô cùng thân thiết. Họ đã từng mang đến hạnh phúc và niềm vui cho Hoàng thượng, vậy thì nếu vô hại, sao chẳng giữ họ lại để hưởng phúc trên đời?

Vua ngước mắt lên nhìn Lệnh Phi gật gù. Có lẽ hiểu vua chẳng ai khác hơn Lệnh Phi.

Và quả thật vua chỉ tưởng Tử Vy, Tiểu Yến Tử, Kim Tỏa chỉ bị giam trong ngục tối. Chớ nào biết đến chuyện họ đã bị cực hình, bị bức cung như vậy.

Hôm sau, cả ba lại bị đưa đến phòng tra khảo. Lần này cai ngục dùng dây sắt cột dính Tử Vy, Tiểu Yến Tử và Kim Tỏa vào nhau. Trước mặt họ, giữa phòng là một lò lửa đang nóng đỏ. Chung quanh bọn cai ngục với vũ khí trên tay, sát khí đằng, sẵn sàng làm theo lệnh Lương đại nhân.

Kim Tỏa nhìn cảnh đó, hồn phi phách tán:

- Tiểu thơ, có lẽ sắp đến giờ chết rồi, ta phải làm sao bây giờ?

Tử Vy nhìn quanh quan sát, rồi nói với Tiểu Yến Tử:

- Tiểu Yến Tử, Kim Tỏa, các người nhớ rằng, chúng ta đã có thề, đồng sinh cộng tử, mặc dù không sinh được cùng ngày, nhưng được chết cùng giờ thì cũng hay. Đó là phúc không phải là họa. Vì vậy, đừng khóc, đừng sợ, hãy tỏ ra can đảm lên chứ?

Lời của Tử Vy làm hào khí của Tiểu Yến Tử như được khơi cao, cô nàng tán đồng ngay:

- Đúng đấy Kim Tỏa! Chúng ta cần phải can đảm, đừng để người ta khinh thường nữ giới. Chẳng có gì phải sợ cả.

Có tiếng bước chân dồn dập rồi Lương đại nhân với đám quan binh hộ tống phía sau đi vào. Vừa ngồi vào bàn hắn đã vỗ tay nói:

- Nào, bắt đầu đi chúng bây. Ba đứa này, hôm nay thế nào đã chịu ký hay chưa chứ?

Tử Vy nói:

- Không ký, có đánh thế nào bọn này cũng không ký, các ông muốn giết thì giết đi!

Tiểu Yến Tử thì chửi toáng lên:

- Này tên cẩu quan vô lại, ngươi chỉ như con rùa vô tích sự, ta chỉ muốn đập vỡ chiếc mu ngươi ra thôi. Đừng hòng lung lạc bọn ta!

Lương đại nhân giận dữ hét:

- Đánh! Đánh ba con a đầu này thật mạnh cho ta! Đánh đến bao giờ rách cả thịt chúng ra thôi!

Những ngọn roi bắt đầu như mưa quất xuống. Cả bọn đau đớn vô cùng, Kim Tỏa hét:

- Ối! Đau quá! Đau quá! Tôi chết mất!

Tử Vy vẫn tỉnh táo cắn răng chịu đựng, nói:

- Này Kim Tỏa! Chúng ta hát lên đi, hát sẽ quên cái đau nhiều!

Và bắt giọng cho cả bọn cùng hát:

- "Hôm nay trời quang đãng, khung cảnh thật hữu tình, bướm lượn trên hoa, chim đua hót trên cành, mây trắng bay lơ lửng, vó ngựa động hoa rơi. Tất cả đều hát, hợp tấu vang lưng trời "

Kim Tỏa và Tiểu Yến Tử cố hát theo:

- "Đàn lạc đà rong ruổi, inh ỏi tiếng chuông reo. Gió cũng hòa tiếng hát, nước reo cây rộn ràng"

Lương đại nhân thấy cả ba không sợ còn cất tiếng hát giận dữ.

- Bọn bây ba đứa chết đã đến nơi, còn không biết hối cải, hãy ký tên hay ấn chỉ đi, bằng không ta sẽ sử dụng đại hình, lúc đó hối tiếc thì đã muộn.

Bọn quan lại đưa các bản cáo trạng in sẵn cho bọn Tiểu Yến Tử ký, nhưng cả ba chẳng thèm ngó ngàng đến, tiếp tục hát. Lương đại nhân thấy vậy, quát:

- Hãy nung đỏ đũa sắt, rồi đốt cháy cả bộ mặt chúng, xem chúng có còn vui được không thì biết.

Đám cai ngục nghe lệnh, vội vã lùi đũa sắt vào lửa chuẩn bị cực hình. Mạng sống của cả ba cô gái như chỉ mành treo chuông. May thay, ngay lúc đó, ngoài cửa có tiếng hô lớn:

- Thánh chỉ đến! Thánh chỉ đến!

Tiểu Yến Tử nghe nói, mừng reo lên:

- Tử Vy, có nghe không? Hoàng thượng cho người đến cứu ta rồi.

Kim Tỏa khóc òa:

- Được cứu rồi! Được cứu rồi! Tôi biết là Hoàng thượng không có bỏ quên tụi mình mà!

Trong khi Lương đại nhân hoảng hốt, quỳ xuống bọn cai ngục thấy vậy quỳ theo.

Tử Vy bán tín bán nghi, nhìn ra chỉ thấy Vĩnh Kỳ, Nhĩ Khang, Nhĩ Thái xông vào, phía sau lại là Liễu Hồng, Liễu Thanh. Vĩnh Kỳ vừa bước vào, đã mở tờ thánh chỉ ra đọc:

- "Hoàng thượng có lệnh, lập tức đưa Tử Vy, Tiểu Yến Tử và Kim Tỏa về cung!"

Trong lúc Vĩnh Kỳ đọc, Nhĩ Khang, Nhĩ Thái, Liễu Thanh, Liễu Hồng xông vào. Nhĩ Khang thấy tình trạng của cả ba bị cực hình như vậy đã nổi trận lôi đình. Rút ngay gươm ra, chỉ bọn cai ngục hét:

- Còn chưa cởi trói ra, chờ gì nữa?

Lương đại nhân thì nghi ngờ:

- Khoan đã! Hãy đưa thánh chỉ cho tôi xem!

Vĩnh Kỳ lập tức hét:

- Ta là Ngũ A Ca, bọn bây chẳng biết à? Đến đây mục kích bọn ngươi dám dùng nhục hình khi chưa có lệnh! Ta phải lấy đầu ngươi!

Nhĩ Thái lúc này cũng đã rút đao ra, Liễu Thanh, Liễu Hồng cũng động thủ, gạt ngã cả đám cai ngục, lấy chìa khóa mở gông cho Tử Vy, Tiểu Yến Tử và Kim Tỏa.

Tiểu Yến Tử lanh miệng, chợt kêu lên:

- Liễu Thanh, Liễu Hồng, sao lại là bọn ngươi?

Liễu Thanh, Liễu Hồng sợ hãi, nói nhỏ:

- Bọn này đến cứu các bạn, nói nhỏ tí, chạy ra rồi tính.

Nhưng tay Lương đại nhân đã nghe thấy, hắn kêu lên:

- Có người cướp ngục! Người đâu! Người đâu! Đến đây có người cướp ngục.

Tử Vy, Tiểu Yến Tử, Kim Tỏa lúc đó mới biết là bọn Vĩnh Kỳ đến cướp ngục chứ không phải lệnh vua. Mọi người chưa kịp chạy, thì đám quan binh đã ụp đến. Thế là Vĩnh Kỳ, Nhĩ Khang, Nhĩ Thái phải ứng phó. Tiểu Yến Tử thấy bạn bè như vậy lên tinh thần ngay, vội vã chụp lấy thanh kiếm rớt của tên cai ngục, bay thẳng tới trước tên Lương đại nhân. Lão tham quan thấy vậy sợ hãi lùi ra sau nói năng lộn xộn:

- Xin nữ hiệp tha mạng! Xin nữ vương tha mạng! Xin cát cát tha mạng!

Lời của gã làm Tiểu Yến Tử càng tức giận, nàng đâm ngay một mũi lên vai gã, rồi rút ra đâm thêm một mũi thứ hai, Lương đại nhân đau quá té cả đái ra quần.

- Nữ vương xin hãy tha mạng! Tha mạng, tôi đúng là loài rùa không đáng để nữ vương ra tay đâu, hãy tha tội!

Tiểu Yến Tử giận hét:

- Ngươi là đồ vô lại, ta đã nói là phải đâm cả trăm mũi kiếm vào người ngươi rồi mà!

Vừa nói Tiểu Yến Tử vừa đâm thêm kiếm vào đùi Lương đại nhân. Tay họ Lương ngã lăn xuống đất, hét lên như bị chọc tiết.

- Ui da! Bọn giết người! Cướp ngục!

Nhĩ Khang giục:

- Tử Vy và Kim Tỏa đã kiệt sức, mọi người đừng đánh nữa, hãy lo rút đi!

Vĩnh Kỳ quay qua tay Lương đại nhân nằm dưới đất, nói:

- Ngươi hãy nhìn cho kỹ nhé. Người cướp ngục hôm nay là ta. Ngũ A Ca đây! Sau này đừng có đổ tội cho người khác!

Nhĩ Khang dìu Tử Vy, Liễu Hồng dìu Kim Tỏa, Vĩnh Kỳ kéo tay Tiểu Yến Tử và mọi người cùng xông ra khỏi tù.

Lúc bọn Vĩnh Kỳ, Nhĩ Khang, Nhĩ Thái xông vào Tông Nhân Phủ cứu bọn Tử Vy, thì vua Càn Long cũng không còn ngồi yên được, ông cho triệu tập Phước Luân, Bác Hằng, Kỷ Hiểu Phong, Ngạc Mẫn cùng vào cung, và nói một cách thẳng thắn.

- Về chuyện Hoàn Châu cát cát trẫm không cần nói, hẳn các khanh đã rõ. Hiện giờ trẫm đã cho nhốt Tử Vy và cả Tiểu Yến Tử trong đại lao của Tông Nhân Phủ. Mặc dù tất cả đều đã xác nhận Tử Vy mới là con ruột của ta. Nhưng trẫm không biết có nên tin hay không? Vì vậy trẫm triệu kiến các khanh đến đây, mong là các ngươi cho ta ý kiến. Ở đây Phước Luân là người rõ nhất, Hiểu Phong, Bác Hằng, Ngạc Mẫn, các ngươi cũng đã gần gũi bọn họ suốt đường tuần du, các ngươi có nhận xét gì về họ, nói cho ta nghe xem.

Mọi người đứng yên. Chỉ có Kỷ Hiểu Phong là lên tiếng:

- Thần phát biểu đây là ý riêng của thần. Vì chuyện này là chuyện riêng của bệ hạ. Đúng ra không cần phải để ý đến ý bên ngoài, nhưng bệ hạ đã hỏi thì thần xin thưa, Hoàn Châu cát cát đúng là có tội lừa dối vua, nhưng bản chất cô ấy vô tư, trẻ con lúc nào cũng mang lại nhiều nguồn vui cho bệ hạ. Mà tội của Tiểu Yến Tử theo thần thấy, cũng không đáng chết. Vì vậy nếu có thể xin bệ hạ xử nhẹ cho.

Vua lắc đầu:

- Thế.... thế còn Tử Vy?

Kỷ Hiểu Phong sư phụ nhìn vua im lặng một lúc, nói:

- Tử Vy cô nương, trong thời gian "di phục xuất tuần" lúc nào cũng chu đáo phục vụ bệ hạ. Cái chuyện phục vụ tận tụy đó không chỉ xuất phát từ bổn phận mà còn cả tình cảm. Rõ ràng nhất là lúc bệ hạ bị thích khách đã bất chấp tất cả dùng thân mình để đỡ dao cho bệ hạ. Việc làm đó chưa hẳn là ai cũng làm được. Thần cũng bất ngờ, khâm phục. Đến bây giờ nghĩ lại, thì mới hiểu ra hai chữ "bản năng" kia. Không phải là hành động bình thường, mà nó xuất phát từ tình cảm phụ tử. Đó là thiên tánh! Vì vậy thần nghĩ, hẳn là bệ hạ biết rõ hơn ai.

Vua nghe phân tích giật mình, nhìn Kỷ Hiểu Phong thật lâu nhưng Kỷ sư phụ vẫn bình tĩnh tiếp:

- Bẩm Hoàng thượng, một quyển sách hay thường phải đọc đến trang cuối mới biết. Có nhiều lúc nó có kết quả trái ngược với điều mình đã suy đoán, nó làm mình bực mình, không vui, nhưng nếu nó hay thì vẫn hay. Đứng ở một góc độ khác nhìn, nó vẫn vô cùng thú vị. Bẩm Hoàng thượng. Hoàng thượng có cùng lúc hai cô cát cát, hồn nhiên phá phách và dịu dàng dễ yêu. Đó là phúc khí của Hoàng thượng. Vậy thì sao không mở rộng vòng tay, rộng lượng khoan dung, để hưởng được cái phước thiên luân trời ban kia chứ?

Lời của Kỷ Hiểu Phong làm vua hoàn toàn tỉnh táo. Sau một lúc nghĩ ngợi, vua nói:

- Vâng, từ lâu rồi, trẫm cũng trực giác thấy, hai đứa nó thân thích với trẫm như đôi cánh tay, trẫm khó vui khi thiếu họ. Còn chuyện thật hay giả, bây giờ nghĩ lại mới thấy không quan trọng. Cái quan trọng nhất là tấm lòng thôi!

Ông Phước Luân nghe vua nói vậy, như trút hẳn nỗi lo quỳ xuống thưa:

- Bẩm Hoàng thượng, Tử Vy cô nương, từ lúc đỡ dao cho Hoàng thượng, sức khỏe suy sụp hẳn, lần này bị giam trong Tông Nhân Phủ e rằng sẽ bị suy kiệt hơn. Nếu Hoàng thượng đã khoan dung như vậy, sao chẳng khai ân ra lệnh thả họ ra đi?

Vua còn chưa biết quyết định thế nào thì Kỷ Hiểu Phong cũng bước tới sụp xuống:

- Bẩm Hoàng thượng. Thần thấy hai cát cát kia đều yếu đuối, đáng thương. Nhất là Tử Vy cô nương, bệnh cũ còn chưa dứt, không nên để ở ngục tối lâu như vậy!

Vua nghe nói hiểu ra, vội nói:

- Thôi được, các vị hiền khanh, hãy theo trẫm đến Tông Nhân Phủ ngay! Đích thân trẫm sẽ tha hai con a đầu đó!

Mọi người vội quỳ xuống:

- Tuân chỉ!

Nhưng ngay lúc đó, chợt thấy bọn quan binh chạy vào, quỳ xuống bẩm báo.

- Kính bẩm Hoàng thượng. Ngũ A Ca và huynh đệ nhà họ Phước đã đưa võ lâm cao thủ xông vào Tông Nhân Phủ cướp ngục, đưa ba nữ tội kia trốn thoát rồi ạ!

Vua nghe tái mặt:

- Cái gì? Bọn ngươi nói gì?

Ông Phước Luân cũng tái mặt. Ngay lúc đó có một vị quan mình bê bết máu, quỳ xuống trước mặt vua bẩm báo.

- Bẩm Hoàng thượng, Ngũ A Ca và huynh đệ nhà họ Phước đã giả thánh chỉ của Hoàng thượng, nói rằng Hoàng thượng có lệnh đưa mấy cát cát kia vào cung, thừa dịp bọn thần tiếp thánh chỉ, đả thương cai ngục và Lương đại nhân, cướp tù.

Vua nghe vậy giận dữ:

- Dám giả thánh chỉ, đả thương quan quân. Vậy là quá lắm. Bác Hằng, Ngạc Mẫn đâu...

- Dạ có thần!

- Hãy mang theo quân, đi bắt họ về đây!

Ông Phước Luân nghe vậy, quỳ xuống:

- Thần cũng xin thánh chỉ, đi bắt bọn tội phạm!

Vua quắc mắt:

- Cha con các người đã đồng mưu như vậy, còn bắt nỗi gì?

Ông Phước Luân dập đầu, thành khẩn:

- Thần không biết dạy con, tội thật đáng chết, nhưng không hề có chuyện đồng mưu. Xin Hoàng thượng hãy để thần đi bắt bọn họ, để tránh chuyện nghịch tử kháng chỉ trốn thoát!

Vua nghĩ cũng có lý, khoát tay:

- Thôi được, vậy thì hãy cùng đi bắt bọn chúng về đây, phải bắt sống tất cả nhé. Lần này trẫm sẽ trừng phạt nặng, các ngươi không ai xin xỏ gì cả nghe không? Thật là quá quắt, bọn chúng chẳng coi ai ra gì cả. Ta chẳng thể chịu được, phải xử trảm tất cả thôi.



Tác phẩm khác:
Cánh buồm đỏ thắm - Alexandre Grin
Doanh Tuyết - Quỳnh Dao
Mụ phù thủy - Gloria Ericson
Người nhạc sĩ mù - V. Korolenko
Cõi chết - James Joyce
Bản du ca cuối cùng - Erich Maria Remarque
Chuyện tình - Erich Segal
Đất tiền đất bạc - Mario Puzo
Yêu truyền kiếp - Hoàng Ly
Tiếng gọi nơi hoang dã - Jack London
Thiên mộc sắc kiếm - Độc Cô Hồng
Nửa chừng xuân - Khái Hưng
Dặm đường vàng - John Sherlock
Olive Twist - Charles Dickens
Francois - Chú bé gù - Le Comtesse De Ségur

 
 
 
 
 
Thiet ke web