Hoàn Châu Cát Cát
Hồi thứ nhất
Hồi thứ 2
Hồi thứ 3
Hồi thứ 4
Hồi thứ 5
Hồi thứ 6
Hồi thứ 7
Hồi thứ 8
Hồi thứ 9
Hồi thứ 10
Hồi thứ 11
Hồi thứ 12
Hồi thứ 13
Hồi thứ 14
Hồi thứ 15
Hồi thứ 16
Hồi thứ 17
Hồi thứ 18
Hồi thứ 19
Hồi thứ 20
Hồi thứ 21
Hồi thứ 22
Hồi thứ 23
Hồi thứ 24
Hồi thứ 25
Hồi thứ 26
Hồi thứ 27
Hồi thứ 28
Hồi thứ 29
Hồi thứ 30
Hồi thứ 31
Hồi thứ 32
Hồi thứ 33
Hồi kết


 
  Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
     
 
  Sắp xếp theo Tác giả
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
   
 
Hoàn Châu Cát Cát
Quỳnh Dao

Hồi thứ 3

Vua Càn Long năm đó vừa tròn năm mươi. Tuy đã đứng tuổi nhưng trông còn rất trẻ và khỏe. Lưng thẳng, mắt sáng, làm vua trên hai mươi năm trên một nước rộng lớn, lại ở vào thời kỳ thanh bình thịnh vượng, nên ông rất tự tin. Tự tin đến độ cao ngạo và cố chấp. Những gì ông đã quyết định là thánh chỉ, là mệnh lệnh và ông rất ít khi hối tiếc về điều mình đã làm. Dĩ nhiên là làm vua nhưng vẫn là con người, vẫn hỉ nộ ái ố, lục dục thất tình như bao nhiêu người khác. Nhưng đó là vấn đề nội tâm, ông rất ít khi để lộ ra ngoài.

Thú vui của vua Càn Long là đi du lịch và săn bắn. Đó cũng là những giây phút thư giãn sau những giờ lâm triều mệt nhọc. Nhà vua có cả một thao trường, một khu săn bắn riêng. Nơi đây rộng hàng trăm mẫu với rừng thông ngút ngàn, chứa đầy những thú nhỏ như nai, mễn, thỏ, chồn... Dĩ nhiên là đôi khi cũng có những con thú lớn lọt vào.

Hôm nay là ngày vua đi săn ở trường bắn Tây Sơn.

Ngồi trên ngựa, ông uy phong như một dõng tướng, lúc nào ông cũng chạy trước, nhưng thỉnh thoảng cũng chậm lại để chờ đám tướng lãnh tùy tùng phía sau. Ông cổ võ:

- Các khanh hãy trổ tài cho trẫm xem nào? Đừng quên sự nghiệp của Đại Thanh ta xây trên yên ngựa nhé. Cưỡi ngựa bắn tên giỏi là thiên bẩm của người Mãn Thanh. Mỗi người trong các ngươi đều phải bắn giỏi. Vì vậy, hôm nay kẻ nào săn được nhiều thú nhất sẽ được ta trọng thưởng!

Phía sau vua Càn Long có mấy thanh niên rất trẻ. Trong đó có Vĩnh Kỳ, con trai thứ năm của vua Càn Long, mới mười chín tuổi, giỏi văn lẫn võ, lại rất đẹp trai, rất được Càn Long yêu thích. Còn Nhĩ Khang và Nhĩ Thái là hai huynh đệ ruột, con của Đại học sĩ Phước Luân, dáng dấp thư sinh nhưng võ nghệ cao cường. Nhất là Nhĩ Khang được vua Càn Long tin yêu phong làm Ngự Tiền Hành Tẩu. Nhĩ Thái thì tuổi xấp xỉ bằng Vĩnh Kỳ, nên đi đâu vua Càn Long cũng đều cho ba người đi theo. Được sự khuyến khích của vua, Nhĩ Khang thúc ngựa chạy tới nói:

- Xin hoàng thượng miễn thứ, hạ thần không khách sáo nữa đâu.

- Ai bảo ngươi phải khách sáo chứ! Nhìn kìa phía trước đang có một chú nai!

Nhĩ Khang cho ngựa phóng nhanh, tới trước còn quay đầu lại nói:

- Hạ thần sẽ hạ con nai này!

Nhưng nghĩ sao Khang quay lại Nhĩ Thái nói:

- Nhĩ Thái! Hai huynh đệ mình thi đua đi! Xem ai bắt được nhiều nhất hôm nay nhé!

Nhĩ Thái cười lớn:

- Chắc chắn đệ thắng cho mà xem!

Vĩnh Kỳ đi cạnh giật mạnh dây cương, nói:

- Các ngươi đừng tưởng hạ Trên đời này đâu chỉ có các ngươi thôi sao?

Thế là ba người trẻ tuổi cùng thúc ngựa hướng về phía chú nai bất hạnh. Đại học sĩ Phước Luân đến cạnh vua cười nói:

- Nhiệt huyết của bọn trẻ cao lắm, nhưng Nhĩ Khang và Nhĩ Thái nên biết kính nhường Ngũ A Ca Vĩnh Kỳ mới phải.

Vua Càn Long không đồng ý quay qua trừng mắt:

- Khanh nói vậy sao được! Ở tại trường bắn này, tất cả phải bình đẳng, không được phân biệt quần thần lớn nhỏ gì cả, mà là tài năng. Vì vậy ở đây con trẫm với con khanh đều như nhau. Ai thắng là anh hùng vậy!

Phước Luân cúi đầu thi lễ rồi nói:

- Hoàng thượng anh minh nói vậy, chứ hai đứa con của thần làm sao bì được với Ngũ A Ca!

Vua Càn Long cười lớn - Ha ha! Ta rất yêu thích hai đứa con của ngươi nên xem chúng như con mình. Bằng không trẫm nào cho chúng theo hầu mãi? Vì vậy khanh cũng đừng bận tâm. Hãy để bọn trẻ kia được thoải mái so tài. Đừng để chúng có một chút gì áy náy không hay!

- Dạ thần xin vâng!

Phước Luân đáp, lòng ngập đầy niềm vui.

Đoàn người ngựa càng lúc tiến sâu vào trường săn bắn.

o0o Cùng thời điểm đó ở phía đông của trường săn bắn, có một vách đá thiên nhiên sừng sững áng ngữ, thì ở phía ngoài vách đá, Tiểu Yến Tử, Tử Vy và Kim Tỏa đang ra sức cố gắng trèo, với mục đích là vượt qua bên kia vách để vào trường bắn. Nhưng trèo vách đá đâu có dễ. Ngoài đá lởm chởm ra, vách đá còn mọc đầy gai. Tử Vy với chiếc bị đãy trên lưng thở dốc theo sau, lưng cô nàng đã ướt đẫm mồ hôi, cuối cùng là Kim Tỏa. Tử Vy vừa trèo vừa nhìn lên đỉnh núi chót vót cao ước lượng, rồi hỏi:

- Tỉ Yến Tử, chúng mình sắp đến nơi chưa?

Với Tiểu Yến Tử thì chuyện vượt vách tuy có gai go nhưng cũng không đến nỗi khó khăn lắm, nên nói:

- Chỉ cần qua khỏi núi này là đến ngay thôi.

- Nhưng làm sao qua khỏi núi này?

- Thì vượt vách núi vậy!

Kim Tỏa nghe trợn mắt:

- Phải trèo qua vách núi này ư? Coi bộ chẳng dễ đâu!

- Nhưng chỉ có cách duy nhất đó, chứ không có cách nào khác. Bởi vì mỗi lần Hoàng thượng đi săn là bốn bên trường săn đều được phong tỏa nghiêm ngặt. Lực lượng bảo vệ lên đến mấy ngàn người, làm sao chui vào cho được? Chỉ có con đường này, bên sau vách núi là rừng là đến nơi săn bắn rồi nên ít người để ý. Lúc trước tỉ cũng có lần tò mò đi vào một lần rồi!

Kim Tỏa lắc đầu:

- Nhưng tỉ là khác, bọn muội chắc chắn không làm được. Chưa đi đến đâu mà hai chân đã mỏi nhừ...

Tiểu Yến Tử khó chịu:

- Kim Tỏa, muội phải cố gắng một chút, tiểu thư quá là sao được việc?

Trong khi Tử Vy cũng thở dốc:

- Nhưng mà... Cả muội cũng vậy... muội nghĩ chuyện này vượt quá khả năng của muội, muội không thể nào vượt qua được cái vách quá hiểm trở này.

Tiểu Yến Tử khuyến khích hai người - Đừng lộn xộn! Dù không vượt được muội cũng phải cố gắng mà vượt! Muội hãy lắng nghe thử đi. Bên kia vách núi có phải là đang có tiếng ngựa rượt đuổi không? Vậy là cha muội đang có mặt ở đấy, muội chỉ cách cha muội có một vách núi nữa thôi!

Tử Vy nghe vậy kề tai vào vách núi lắng nghe rồi buồn bã nói:

- Muội chẳng nghe được gì cả ngoài tiếng tim của muội, nó như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

- Phải cố gắng chứ? Phải khắc phục! Nào! Leo lên! Leo lên! Không leo được thì làm sao gặp được cha?

Tiểu Yến Tử hét. Tử Vy không còn cách nào khác hơn đành tiếp tục trèo. Tay Tử Vy bấu vào một tảng đá, trườn mình lên. Đột nhiên, tuột chân một cái. Vy hét lên và lăn dài xuống. Tiểu Yến Tử nghe hét quay lại giật mình, vội vã bay người theo. Hai người lăn thêm mấy vòng mới ngừng lại. Tử Vy ngất đi hồi lâu mới tỉnh lại. Áo quần bị rách nhiều chỗ tay chân bị cào chảy máu. Vậy mà Tử Vy không lưu ý đến ngay lại hỏi:

- Cái túi đãy của muội! Cái túi đãy của muội đâu rồi?

Tiểu Yến Tử giật mình vội kiểm tra cái túi đãy sau lưng Tử Vy:

- Nó bị rách rồi! Cởi xuống soát lại xem sao!

Hai người dìu nhau đến một tảng đá nhỏ, Tiểu Yến Tử phu. Tử Vy lấy túi đãy xuống, mở ra thấy bức họa và cây quạt vẫn còn thì mới yên tâm - Không sao, không sao... Chưa bị rách gì cả. Thế còn thân thể muội có bị thương nơi nào không?

Tử Vy nghe hỏi mới thấy đầu gối bị đau nhói, nhìn xuống máu đang rỉ ra ống quần. Tiểu Yến Tử thấy vậy kêu lên:

- Chết rồi! Chẳng có mang thuốc theo... Bây giờ phải làm sao đây?

Tử Vy nhìn Tiểu Yến Tử rồi ngước mắt nhìn lên vách núi đá. Một ý nghĩ chợt nảy ra:

- Tỉ Yến Tử hãy nghe muội nói này. Cả ba chúng ta mà có leo lên núi này sợ là đến sáng mai vẫn chưa sang được bên kia. Còn nếu một mình tỉ chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều. Vì vậy, hay là thế này muội sẽ giao vật tin này cho tỉ, tỉ hãy mang sang đấy giùm muội Tiểu Yến Tử kinh ngạc nhưng hiểu ngay:

- Có phải muội muốn tỉ là người đưa thư?

- Vâng!

Tiểu Yến Tử nhìn lên đỉnh núi suy nghĩ rồi gật đầu:

- Muội nói đúng. Nếu chậm trễ trời sụp tối đến nơi và như vậy nếu có vào được trường săn bắn cũng không gặp được người. Vậy thì... thôi được tỉ nhận lời. Vì muội đã tin tỉ thì tỉ phải coi việc này là việc của chính mình, bằng mọi giá! Muội yên tâm! Tỉ sẽ không để những tín vật này rơi mất đâu!

Kim Tỏa cũng vừa đến nơi, nghe nói vậy nó sụp lạy:

- Tỉ Yến Tử, muội xin đại diện tiểu thư gởi tỉ một lạy này, gọi là cảm ơn nghĩa cử đẹp của tỉ.

Tiểu Yến Tử đỡ Kim Tỏa dậy:

- Đừng làm thế! Tử Vy dù gì cũng là muội ta, chuyện của Tử Vy cũng là chuyện của ta, nếu ta không làm thì ai làm? Thôi chẳng sớm sủa gì nữa, để ta đi ngay cho kịp. Các ngươi hãy quay về Viện nhà nghèo chờ... Ta đi lần này kết quả ra sao chưa biết, vì vậy tối nay ta không về, thì cũng đừng lảng vảng quanh đây làm gì, cứ ở Bắc Kinh mà dò hỏi tin tức.

Tử Vy gật đầu, nhưng vẫn không yên tâm:

- Tỉ Yến Tử nhớ cẩn thận nhé!

- Đừng lo! Hãy lo cho bản thân đi!

Tiểu Yến Tử đeo chặt túi của Tử Vy lên người nói, rồi ôm hôn Tử Vy một lần nữa, mới bỏ trèo lên vách đá.

o0o Bên trong trường bắn. Một chú nai phóng nhanh vào bụi câỵ Đoàn người ngựa phóng nhanh đuổi theo, tiếng hò hét inh ỏi:

- Con nai này đã bị chúng ta đuổi theo khá lâu, chắc cũng kiệt sức rồi. Ngũ A Ca! Xin lỗi, tôi ra tay trước vậy nhé!

Nhĩ Khang vừa giương cung lên nhắm, vừa nói nhưng Nhĩ Thái như phát hiện điều gì, chỉ về phía tay trái hét to:

- Ồ! Đằng kia kìa! Có một con gấu to, hãy qua đấy xem. Nhanh lên! Nhanh lên! Trường bắn này lâu rồi đâu có còn gấu, sao lạ vậy?

- Vậy thì... Con gấu này là của tôi đấy nhé, không ai được bắn đấy!

Nhĩ Khang nghe vậy lanh hơn vội chĩa mũi tên sang trái, rồi hỏi:

- Gấu hử? Ở đâu? Ở đâu?

Vĩnh Kỳ thừa cơ, đắc chí giương cung về phía con nai ban nãy cười nói:

- Cảm ơn Nhĩ Thái nhé! Nhờ ngươi giúp đỡ nên nai sẽ vào tay ta. Cảm ơn! Cảm ơn!

Và buông tên... vút... Nhĩ Khang nhìn Nhĩ Thái chợt hiểu ra. Đúng rồi, làm gì có gấu? Nhưng chuyện xảy ra lại vượt ngoài ý muốn mọi người. Một người con gái... chẳng biết từ đâu chui ra. Nhĩ Khang và Vĩnh Kỳ chẳng hiểu gì cả. Rõ là một chú nai tơ kia mà, làm sao khi họ đến nơi lại biến thành một thiếu nữ? Chỉ thấy là mũi tên của Vĩnh Kỳ khi bay đi, họ lại nghe dội lại một tiếng người "Ối!” Rồi thì...

Vĩnh Kỳ thấy mình đã bắn trúng một người, làm họ bị thương. Vội vã nhảy xuống ngựa trước, cô gái bị thương nằm đó đang sợ hãi, mắt mở to nhìn mọi người. Mũi tên trên ngực cô gái đầy máu đỏ.

Cô gái nhìn Vĩnh Kỳ không chớp mắt, chỉ lắp bắp:

- Xin hãy cho tôi gặp ngay Hoàng thượng! Nhanh lên!

Lúc Tiểu Yến Tử được đưa đến trước vua Càn Long, thì hơi thở rất yếu. Vua Càn Long không ngớt kinh ngạc:

- Cái gì? Nữ thích khách ư? Trường bắn này canh phòng rất nghiêm ngặt làm gì có nữ thích khách vào được chứ?

Đại thân, tùy tùng và các quan lại đi theo xúm lại nhìn cô gái, được đặt nằm trên bãi cỏ, Vĩnh Kỳ có vẻ bứt rứt nói:

- Hoàng thượng ơi, Lý thái y có mặt đây không? Hãy mau khám thử xem có cứu sống được người không chứ?

Vua Càn Long nhìn cô gái nằm bất động, hỏi:

- Nữ thích khách? Cô gái này mà là nữ thích khách ư? Ai nói?

Vĩnh Kỳ lắc đầu:

- Con không nghĩ như vậy. Con thấy cô ta chỉ đi có một mình à? Phải chăng là dân thường sống ở gần đây? Con thật ân hận, bắn lầm người không biết là có làm cô ta nguy đến tính mạng không? Lý thái y! Lý thái y đâu? Mau lại đây cứu người đi chứ?

Lý thái y là vị thầy thuốc lúc nào cũng có mặt trong đoàn săn bắn của vua, vội vã chạy đến:

- Dạ có thần đây ạ!

Đại học sĩ Phước Luân cũng xuống ngựa nói:

- Khoan đã! Ở đây có điều gì không hợp lý! Tại sao một cô gái trẻ thế này lại đơn thân độc mã vào trường bắn. Phải điều tra lại mới được!

Tiểu Yến Tử nằm thiêm thiếp trên bãi cỏ. Chỉ thấy một đám người lố nhố đứng nhìn mình, còn Hoàng thượng? Ai là Hoàng thượng? Sống chết không là vấn đề, nhưng vật tin của Tử Vy không để cho người ta tùy tiện lấy mất! Cố cựa mình xem thử túi đãy sau lưng còn không? Miệng Yến Tử vẫn lẩm bẩm:

- Hoàng Thượng... Hoàng thượng... Hoàng thượng...

Nhĩ Khang ngạc nhiên quay qua Vĩnh Kỳ:

- Đệ có nghe cô ta nói gì không? Tại sao miệng cứ lẩm bẩm hai chữ Hoàng Thượng? Có lẽ cô ta biết là Hoàng Thượng thường hay vào đây săn bắn nên lẻn vào. Có cái gì rất lạ ở đây!

Đại học sĩ Phước Luân nhìn xuống, thấy Tiểu Yến Tử đang đưa tay sờ vào cái túi gì phía sau. Cảnh giác kêu lên:

- Không được! Sau lưng cô ấy có cái gì, coi chừng vũ khí! Hãy đưa hoàng thượng ra xa một chút!

Và thuận chân ông đá Tiểu Yến Tử lăn đi một vòng, điều này làm vết thương ở ngực Yến Tử nặng thêm, trong khi một tướng tùy tùng khác rút gươm ra. Vĩnh Kỳ la lên:

- Không được giết người!

Nhĩ Thái cũng nói:

- Hãy đợi điều tra kỹ rồi ra tay cũng không muộn Vua Càn Long khoát tay:

- Hãy dừng tay lại, đợi trẫm!

Tiểu Yến Tử vừ đau vừa sợ và bây giờ thì nàng biết là người đàn ông cao lớn đang đứng trước mặt chính là vua Càn Long, vì vậy cố gom hết sức lực, cố lập lại thật to lời của Tử Vy đã nói:

- Hoàng Thượng! Không lẽ người chẳng còn nhớ gì chuyện mười chín năm về trước? Chuyện của Hạ Vũ Hà bên bờ hồ Đại Minh ư?

Sau khi nói được câu đó xong, Tiểu Yến Tử hoàn toàn ngất lịm. Câu nói của Tiểu Yến Tử làm vua Càn Long bàng hoàng.

- Cái gì? Cái gì? Ngươi vừa nói gì vậy? Hãy lập lại một lần nữa xem?

Vĩnh Kỳ, Nhĩ Khang, Nhĩ Thái cúi xuống. Nhĩ Thái nhìn lên nói:

- Tâu Hoàng thượng, cô ấy đã bất tỉnh rồi!

Trong khi ông Phước Luân vẫn cảnh giác:

- Coi chừng bẫy đấy! Hoàng thượng Vĩnh Kỳ đưa tay sờ lên túi đãy của Yến Tử nói:

- Suốt đường mang đến đây, cô ấy cứ khư khư ôm lấy túi này, hẳn bên trong có chứa vật gì đó!

Và chiếc túi được mở ra. Bức tranh và cây quạt được mang ra ngoài. Vĩnh Kỳ ngạc nhiên - Chỉ có cái này thôi ư? Bức tranh và chiếc quạt?

Vua Càn Long nghe nói giật mình - Đâu nào? Mang lại cho trẫm xem!

Vĩnh Kỳ trình bức tranh và chiếc quạt lên, vua Càn Long mở ra. Càng nhìn mặt càng tái. Ông quay qua Tiểu Yến Tử, rồi quay sang Vĩnh Kỳ:

- Vĩnh Kỳ! Hãy mang cô gái lại gần cho ta xem!

- Vâng!

Vĩnh Kỳ vội bước tới bế Tiểu Yến Tử lên. Vua Càn Long có vẻ vô cùng xúc động, ông chăm chú nhìn khuôn mặt cô gái... Và thật bất ngờ... Cuốn phim dĩ vãng từ lớp bụi mờ thời gian như quay ngược trở lại ông run rẩy, lạc giọng nói:

- Lý Thái Y đâu! Lý Thái Y! Hãy mau mau tìm cách cứu sống cô gái này! Nhanh lên! Trẫm muốn cô ta phải sống! Phải sống bằng mọi cách không được chết! Cô ta mà có bề gì coi chừng cái đầu của nhà ngươi đấy!

Sau đó, mấy ngày liền Tiểu Yến Tử vẫn nằm mê man. Và trong cái mê man đó, Yến Tử có cảm giác bềnh bồng như ở trong mây, chung quanh nàng cái gì cũng mềm mại cũng thơm ngát giữa cái trạng thái nửa mê nửa tỉnh đó. Yến Tử thấy có rất nhiều thầy thuốc vây quanh mình. Họ châm kim vào người Yến Tử rồi đỡ dậy cho uống thuốc. Cũng trong cơn mê đó, Yến Tử thấy có nhiều cô tiên bay lượn chung quanh, trong đám tiên trên có một cô tiên hơi lớn tuổi, phúc hậu hơn, thường có mặt thường xuyên bên cạnh, rồi một khuôn mặt đàn ông đầy nam tính, chỉ xuất hiện sau khi có mấy tiếng tung hô “Hoàng đế giá lâm..."

Cứ thế Yến Tử sống trong cái chập chờn hạnh phúc, được biết bao nhiêu người phục vụ và Yến Tử đâu biết là trong lúc mình mê man, có một ông vua, đó là vua Càn Long, lại phải sống trong sự bức xúc hối hận, tự trách mình.

Hôm ấy, vua Càn Long cũng đến cạnh giường Tiểu Yến Tử, lúc Yến Tử đang sốt cao. Mồ hôi ướt đẫm người. Cô gái cứ lảm nhảm:

- Đau... Đau quá... Chiếc quạt, bức tranh... Đừng... Đừng có giật mất của tôi... Vật còn tôi còn vật mất tôi mất, tôi chết mất... Tôi chết mất.

Vua Càn Long nhìn khuôn mặt đầm đìa mồ hôi, lòng chợt nhói đau, người vuốt nhẹ lên khuôn mặt xinh xắn ngây thơ cô gái nói:

- Này... này... Hãy tỉnh lại đi... Tỉnh lại đi... Có nghe lời trẫm nói không? Hãy nói cho trẫm biết sự thật... Con năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

Trong cơn mê sảng, Tiểu Yến Tử nhớ lại lúc mình làm lễ kết bạn với Tử Vy, nghe Tử Vy hỏi nên đáp:

- Tôi mười tám, sinh năm Nhâm Tuất.

Vua Càn Long đưa tay lên bấm:

- Thế... Thế con sinh vào tháng mấy?

Yến Tử nhớ đã mừng rỡ nói với Tử Vy. Tôi đã có họ rồi... Tôi họ Hạ và tôi cũng có ngày sinh. Tôi sinh ngày mùng một tháng tám. Tiểu Yến Tử lẩm bẩm:

- Tôi... mùng một tháng tám... tôi sinh ngày mùng một tháng tám...

Vua Càn Long lại nghĩ ngợi. Bất giác giật mình:

- Đúng rồi...! Đây là con gái của Hạ Vũ Hà thôi.

- Thế con họ gì?

Tiểu Yến Tử mở mắt trắng bệch ra, thều thào:

- Không có... tôi không có.

- Làm sao lại không có, mẹ con không nói cho con biết sao?

- Tử Vy nói... Vâng, không thể nói là không có. Vâng, tôi có họ chứ, tôi có họ chứ, tôi có... tôi họ Hạ.

Lúc bấy giờ vua Càn Long như đã chứng thực được điều mình đoán, ông run rẩy hỏi tiếp:

- Con... con tên gì?

- Dạ, Tiểu Yến Tử.

Điều này làm vua Càn Long ngạc nhiên. Cái tên gì kỳ vậy? Con chim én nhỏ. Có gì không phải. Vũ Hà chắc hận ta lắm? Không đến kinh đô để tìm ta, một mình cắn răng nuôi đứa bé đến trưởng thành. Bây giờ, Vũ Hà ở đâu, tại sao lại có chuyện Tiểu Yến Tử lại đột ngột xuất hiện thế này? Có quá nhiều điều thắc mắc phải chờ Tiểu Yến Tử hoàn toàn tỉnh táo mới có thể rõ được. Có điều, chắc chắn đây là con của Vũ Hà, cũng có nghĩa là con của ta, chẳng nhầm lẫn được! Vua Càn Long ngắm nhìn Tiểu Yến Tử, càng ngắm càng thấy cô bé xinh đẹp, ông lẩm bẩm:

- Tiểu Yến Tử... Con chim yến nhỏ bé, đã bay từ bờ hồ xa đến đây... À, bây giờ thì ta đã rõ rồi!

- Thôi được con cứ nằm đây mà dưỡng bệnh, đừng bận tâm gì cả... bằng mọi cách trẫm sẽ cứu con mà...

Tiểu Yến Tử sau một thời gian dài mê man, rồi cũng tỉnh lại. Vừa mở mắt ra, chợt phát hiện ra có vô số các nàng tiên vây quanh, người đang lau mồ hôi, người đang quạt, người xoa bóp, đắp khăn, những bàn tay tuyệt vời làm sao. Tiểu Yến Tử cứ nằm yên thụ hưởng và đến khi mở mắt ra thấy tất cả đang nhìn mình cười.

- Ồ! Tỉnh rồi ư? Biết ta là ai không? Ta là Lệnh Phi nương nương đây!

Lệnh Phi nương nương? À thì ra bà tiên đôn hậu này có tên là Lệnh Phi nương nương. Tiểu Yến Tử lại quay sang phải, có mấy ông tiên đầu tóc bạc phơ đang ngồi quanh bàn tính chuyện gì, hình như có liên quan đến một người nào đang bệnh, quay sang trái thì đỉnh hương trầm đang nghi ngút khói. Tiểu Yến Tử thấy thật dễ chịu. Vẫn nghĩ mình đang ở tạn thiên đàng. Phòng đẹp lộng lẫy quá! Giường nệm êm quá, rồi các cô tiên nữ, hương trầm thơm ngát, như vậy thì chắc là ta đã lên trời, thật không ngờ thiên đàng lại thoải mái thế này, ta sẽ ở lại đây, ta không đi đâu nữa.

Tiểu Yến Tử hé mắt ra rồi nhắm lại. Có tiếng thì thầm bên cạnh:

- Tỉnh rồi mà? Có phải các ngươi thấy tỉnh rồi không?

- Hẳn vậy. Đã mở mắt ra, con ngươi còn chuyển động nữa mà!

- Vâng, con thấy cô ấy nhìn chúng ta. Chắc sắp tỉnh rồi đấy rồi đấy nương nương ạ.

Đám tiên nữ đang bàn tán thì Tiểu Yến Tử nghe tiếng hô từ xa:

- Hoàng hậu giá lâm! Hoàng hậu giá lâm!

Đám tiên nữ ban nãy xì xào chợt im bặt, rồi Tiểu Yến Tử nghe tiếng hô đồng loạt:

- Hoàng hậu nương nương kiết tường!

Cô tiên lớn tuổi nhất ban nãy quỳ xuống, kính cẩn thưa:

- Lệnh Phi tham kiến Hoàng Hậu nương nương!

Tiểu Yến Tử nghe vậy sợ hãi nhắm mắt lại, tự hỏi:

- Tại sao lại có Hoàng hậu ở đây? Như vậy đây chưa phải là thiên đàng à? Vị Hoàng Hậu này có vẻ oai phong quá!

Tiểu Yến Tử nghĩ ngợi, mở he hé mắt để ngắm. Bà Hoàng Hậu khoảng trên bốn mươi tuổi, người mang đầy nữ trang, ngọc báu. Đôi mày lá liễu, mắt phụng uy nghi... Và không hiểu tại sao vừa nhìn thấy bà ta, là Tiểu Yến Tử bỗng rùng mình sợ hãi. Phải chăng vì cái ánh mắt quá sắc, quá lạnh? Sau lưng bà ta còn có một bà lão khác, sắc diện cũng thật lạnh lùng.

- Các ngươi hãy bình thân!

Giọng của Hoàng hậu lạnh không kém. Và tất cả những tiên nữ hiện diện đều đứng dậy. Hoàng hậu đến trước giường của Tiểu Yến Tử, chăm chú quan sát, làm Tiểu Yến Tử chẳng dám động đậy.

- Đây là cô gái từ trường săn bắn mang về có phải không?

- Vâng Lệnh Phi nương nương trả lời:

- Sao rồi? Vết thương đã lành chưa?

- Dạ kính bẩm Hoàng Hậu, mạch đã đều rồi, có thể nói là qua cơn nguy kịch.

Một vị thái y vội bước tâu. Hoàng hậu gật đầu:

- Thái y quả là có bàn tay vàng. Hay lắm!

- Dạ cảm ơn Hoàng Hậu. Nhưng có lẽ mạng của cô gái này là mạng đại phước, nên được Hoàng thiên phò hộ.

- Vậy ư? Mạng đại phước? Được Hoàng thiên phò hộ nữa ư?

Lời của Hoàng hậu nghiêm khắc, làm người trong phòng đều yên lặng. Tiểu Yến Tử cũng thấy căng thẳng. Lòng nghĩ ngợi:

- Bà ta đang nói về ai vậy? Cô gái từ trường bắn mang về? Ta đấy ư? Không lẽ... ta đã được mang vào cung vua? Thì ra, nơi đây chẳng phải là thiên đàng mà chỉ là Hoàng cung. Tiểu Yến Tử dần dần tỉnh táo, ký ức chầm chậm quay lại. Trời ơi! Như vậy là ta đã lọt vào trong cung vua! Tử Vy tìm đủ mọi cách cũng không vào được, còn ta! Dự tính là vào được ngay!

Hoàng Hậu phất tay với đám đông:

- Bọn ngươi ra cả bên ngoài, bao giờ ta lệnh mới được vào nhé!

- Vâng!

Tất cả những người trong phòng đều rút lui, kể cả Lệnh Phi, nhưng Hoàng Hậu lại ra lệnh:

- Lệnh Phi ngươi ở lại, ta có chuyện cần hỏi ngươi.

- Vâng.

- Ngươi đến đây!

Lệnh Phi nương nương bước tới cạnh giường. Hoàng Hậu vẫn chăm chú ngắm nhìn Tiểu Yến Tử, hỏi:

- Trong cung đang có những tin đồn, rằng là con bé này giống hoàng thượng như khuôn đúc. Vậy mà sao ta ngắm vẫn không thấy. Còn ngươi thế nào? Thấy nó có giống Hoàng thượng không? Chỗ nào?

Lời của Hoàng hậu làm Lệnh Phi nương nương lúng túng:

- Dạ... nghe Hoàng thượng nói là... là càng nhìn càng thấy giống.

Hoàng hậu lại quay sang bà lão phía sau.

- Thế còn Dung ma ma, bà thấy thế nào?

Bà lão được gọi là Dung ma ma bước tới ngắm kỹ Tiểu Yến Tử.

- Kính bẩm Hoàng Hậu. Người ta nói rồng sanh ra đến chín loài. Hãy nhìn các A ca và cát cát xem thì rõ, đâu có người nào giống người nào đâu? Vả lại cô gái nằm thế này, thần cũng không trông rõ được.

Hoàng Hậu cười nhạt:

- Vậy mà có người dám cả quyết, nói nào là chân mày, đôi mắt... của cô ta đều giống Hoàng thượng như đúc.

Rồi quay sang Lệnh Phi nương nương, Hoàng Hậu gằn giọng:

- Ngươi đừng có vì muốn lấy lòng Hoàng thượng mà cứ nói tốt cho nó! Đứa con gái này lai lịch bất minh, xuất hiện một cách bất thần. Làm sao một thân một mình có thể lọt vào trường bắn? Chắc hẳn là phải có nội ứng. Ta đã nhìn kỹ, chẳng thấy giống Hoàng thượng của ngươi một chút nào cả! Chắc chắn đây là giả mạo mà thôi. Vì vậy ngươi đừng có ý kiến tới lui gì cả. Nếu xét kỹ nó chẳng phải là giọt máu rơi của Hoàng thượng, thì không phải một mình nó chết, mà cả ngươi cũng bị liên lụy đấy.

Lệnh Phi nương nương có vẻ sợ hãi:

- Hoàng hâu dạy phải, dạy phải. Thần thiếp chẳng dám lắm mồm nữa đâu!

- Ngươi biết vậy là tốt. Chuyện này ta sẽ làm rõ mới được, chứ đâu thể chỉ dựa vào một cây quạt, một bức tranh, là có thể kết luận đây là cát cát? Thật đúng là hoang đường!

Lệnh Phi nương nương lại một lần nữa ứng tiếng:

- Vâng! Vâng! Vâng!

- Thôi ta đã ngắm kỹ rồi, thấy rõ rồi! Dung ma ma, mình về thôi!

Và Hoàng Hậu cùng Dung ma ma quay người bỏ đi. Lệnh Phi quỳ xuống:

- Thần thiếp xin được cung tiễn Hoàng hậu nương nương.

- Khỏi cần! Chỉ cần ngươi gắng giữ khách quan một chút khi đứng bên Hoàng thượng là được. Phải nhớ là huyết thống của Hoàng thất, không thể để pha tạp, nếu có điều gì không hay, tội chém đầu chứ chẳng dung, ngươi biết rồi chứ?

- Dạ thần thiếp hiểu ạ!

Rồi tiếng chân bước xa dần. Vậy là Hoàng Hậu và Dung ma ma đã bỏ đi. Tiểu Yến Tử mở hé mắt, thấy Lệnh Phi nương nương khúm núm đưa Hoàng hậu và đám tùy tùng bước ra ngoài. Và bây giờ Tiểu Yến Tử gần như tỉnh táo hoàn toàn. Nàng thấy sự việc không đơn giản như mình tưởng, mà vô cùng rắc rối. Tiểu Yến Tử lẩm:

- Vậy là không hay rồi! Họ đã lầm mình là cát cát, rồi nghi mình là hàng giả mạo định chém đầu nữa chứ, phải làm sao đây?

Tiểu Yến Tử kêu khổ và than:

- Tử Vy ơi! Tử Vy mi đã hại ta rồi!



Tác phẩm khác:
Cánh buồm đỏ thắm - Alexandre Grin
Doanh Tuyết - Quỳnh Dao
Mụ phù thủy - Gloria Ericson
Người nhạc sĩ mù - V. Korolenko
Cõi chết - James Joyce
Bản du ca cuối cùng - Erich Maria Remarque
Chuyện tình - Erich Segal
Đất tiền đất bạc - Mario Puzo
Yêu truyền kiếp - Hoàng Ly
Tiếng gọi nơi hoang dã - Jack London
Thiên mộc sắc kiếm - Độc Cô Hồng
Nửa chừng xuân - Khái Hưng
Dặm đường vàng - John Sherlock
Olive Twist - Charles Dickens
Francois - Chú bé gù - Le Comtesse De Ségur

 
 
 
 
 
Thiet ke web