Hoàn Châu Cát Cát
Hồi thứ nhất
Hồi thứ 2
Hồi thứ 3
Hồi thứ 4
Hồi thứ 5
Hồi thứ 6
Hồi thứ 7
Hồi thứ 8
Hồi thứ 9
Hồi thứ 10
Hồi thứ 11
Hồi thứ 12
Hồi thứ 13
Hồi thứ 14
Hồi thứ 15
Hồi thứ 16
Hồi thứ 17
Hồi thứ 18
Hồi thứ 19
Hồi thứ 20
Hồi thứ 21
Hồi thứ 22
Hồi thứ 23
Hồi thứ 24
Hồi thứ 25
Hồi thứ 26
Hồi thứ 27
Hồi thứ 28
Hồi thứ 29
Hồi thứ 30
Hồi thứ 31
Hồi thứ 32
Hồi thứ 33
Hồi kết


 
  Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
     
 
  Sắp xếp theo Tác giả
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
   
 
Hoàn Châu Cát Cát
Quỳnh Dao

Hồi thứ 19

Biết được giữa Tử Vy và vua Càn Long đã có được một khởi đầu tốt đẹp, mọi người đều mừng rỡ. Mà người mừng nhất phải nói là Tiểu Yến Tử. Những ngày sau đó Tiểu Yến Tử gần như lúc nào cũng líu lo. Cô nàng như càng bạo hơn, nên định cùng Tử Vy đến Cảnh Dương Cung để gặp Ngũ A Ca. Và sau khi hội ý với Tử Vy, Tiểu Yến Tử quyết định sẽ đến Cảnh Dương Cung một cách đường đường chính chính.

Thế là Tiểu Yến Tử mặc áo cát cát màu đỏ. Tử Vy trong chiếc áo cung nữ màu xanh. Hai người đều trang điểm đẹp. Phía sau có Kim Tỏa, Minh Nguyệt, Thể Hà, Tiểu Đặng Tử và Tiểu Trác Tử theo hầu.

Họ đi một cách bình thản, dù biết dọc đường có rất nhiều ánh mắt theo dõi của bọn thái giám. Và đúng như vậy. Bước đến hoa viên, Tiểu Yến Tử thấy Tử Vy giật nhẹ gấu áo của mình. Tiểu Yến Tử bèn quay lại, phát hiện ngay Dung ma ma đang núp sau hòn Giả Sơn. Tiểu Yến Tử hiểu ngay mưu đồ của Dung ma ma, nhưng vẫn giả bộ lớn tiếng với Tử Vy để cho mụ ta nghe thấy.

- Tử Vy. Hôm nay ta đưa ngươi đến nhà Ngũ A Ca chơi nhé. Trong đám huynh muội trong cung, Ngũ A Ca là người hợp với ta nhất. Vậy mà không hiểu sao mỗi lần ta nói chuyện với Ngũ A Ca, đều có bọn xấu xa rình mò, vảnh lỗ tai thúi ra nghe. Đấy bữa nay mình đi thế này cũng có một đứa, nó núp đằng kia lén nhìn kìa.

Tiểu Yến Tử vừa nói xong, là nhanh như cắt phóng nhanh đến đằng sau chiếc cột trước mặt chộp cổ ngay một tay thái giám lôi ra xô ngã xuống đất, hét:

- Ai bảo người theo dõi bọn ta? Nói mau!

Tiểu thái giám hồn phi phách tán, quỳ dưới đất lạy lấy lạy để.

- Xin cát cát tha mạng, chẳng có ai sai nô tài theo dõi cát cát cả. Chẳng qua nô tài định vượt qua hoa viên để đến Khôn Ninh cung thì gặp cát cát.

Tiểu Yến Tử đạp chân lên ngực Tiểu thái giám.

- Mày chịu khai thật không? Nói mau!

Tử Vy kéo tay Tiểu Yến Tử, nói:

- Cát cát đừng nóng nảy quá như vậy. Lần trước người cũng vì quá giận, đạp bể ngực một thái giám, khiến hắn ói máu. Cát cát quên rồi sao? Sức lực cát cát mạnh, coi chừng làm chết người đấy.

Tử Vy khoa trương trong khi Tiểu Yến Tử giả vờ ấn mạnh lên ngực tên thái giám kia.

- Kệ ta! Nếu hắn mà không nói thì ta sẽ giẫm chết hắn ngay!

Tên tiểu thái giám nghe vậy run rẩy, nói lớn:

- Cát cát! Xin cát cát hãy tha mạng. Oan con lắm, không phải tại con... Cát cát đừng đạp mạnh nữa!

- Nhưng chân ta lại nhắc lên không được đây, nếu ngươi mà không nói thật. Nội lực của ta có thể làm nát ngực ngươi như tên trước đấy!

Tiểu Yến Tử vừa nói vừa ấn nhẹ một cái nữa. Tên tiểu thái giám sợ quá, nói.

- Dạ... Dạ... Dung ma ma đấy! Dung ma ma bảo đấy, chớ nô tài đâu dám!

Và nó gọi to lên:

- Dung ma ma ơi, hãy cứu con!

Dung ma ma thấy đã lộ việc, vội quay lưng định bỏ chạy, không ngờ, có một cái bóng phóng nhanh tới. Chận ngay trước mặt bà ta. Thì ra đó là Vĩnh Kỳ. Vĩnh Kỳ hét:

- Dung ma ma! Hãy đứng lại!

Dung ma ma sợ hãi đứng yên. Vĩnh Kỳ trừng mắt.

- Luật lệ trong triều thế nào, ngươi rõ chứ?

Dung ma ma giả vờ bình thản nói:

- Nô tài chẳng hiểu Ngũ A Ca muốn nói gì?

Vĩnh Kỳ lại hét:

- Mi chẳng hiểu à? Ta hỏi ngươi, Cát cát lớn hay là ngươi lớn hơn?

- Dĩ nhiên là cát cát lớn hơn!

Tiểu Yến Tử nhân cơ hội đó nhảy vào:

- Vô lễ! Mi nói chuyện sao chẳng biết xưng là nô tỳ. Muốn làm phản ư? Kim Tỏa đâu! Hãy sang dạy cho nó một bài học coi.

Kim Tỏa sợ hãi:

- Dạ... Cát cát... cát cát!

- Kim Tỏa! Ngươi không nghe lời ta biểu ư? Cứ tiến tới cho nó mấy bạt tai, giống như lần trước nó đã đánh ngươi vậy đó!

Kim Tỏa ngần ngừ, lúng túng:

- Cát cát... mà nô tỳ không quen làm chuyện đó ạ!

Tiểu Yến Tử bực dọc, quay ra mau:

- Minh Nguyệt đâu! Ngươi thi hành cho ta!

Minh Nguyệt giật mình:

- Dạ... Cát cát. Nô tỳ không dám ạ.

Tiêu Yến Tử giậm chân:

- Thật là vô tích sự. Tại sao các ngươi không dám dạy bà ta chứ? Vậy thì xem đây! Ta sẽ đích thân vậy!

Tiểu Yến Tử vừa nói là đã phóng nhanh đến trước.

“Bốp!” Một cái. Cái tát như trời giáng đã vào má Dung ma ma. Làm bà ta ngã bật ra sau.

Dung ma ma từ nào đến giờ là nhân vật uy quyền cạnh Hoàng hậu, không ai dám đụng đến, vậy lần này bị Tiểu Yến Tử làm nhục trước mặt mọi người, nên giận lắm. Nhưng người trước mặt, một là cát cát, một là hoàng tử. Nên chẳng dám phản ứng gì cả.

Tiểu Yến Tử đánh xong nói:

- Cái tát tai ban nãy là của ta trả lại ngươi lần trước, ngươi đã ỷ quyền đánh ta. Còn bây giờ là nợ của Tử Vy và Kim Tỏa mà ngươi thiếu. Ta sẵn đây tính luôn cả.

Tiểu Yến Tử vừa nói vừa đưa tay lên định đánh tiếp, nhưng ngay lúc đó một bóng người đã nhảy tới chận giữa Tiểu Yến Tử và Dung ma ma. Đó là Trại Oai vừa đến kịp. Trại Oai nói:

- Xin cát cát bớt giận. Dung ma ma dù gì cũng là người thân cận của Hoàng hậu, lại đã già cả. Cát cát hãy nể tình cho.

Tiểu Yến Tử vừa trông thấy Trại Oai đã nổi giận lên, hét.

- Trại Oai! Ngươi giỏi võ công, thân pháp giỏi. Ta nghĩ ngươi là trang nam nhi hảo hán. Tại sao việc tốt ngươi không làm, mà cứ tối ngày đi kiếm chuyện với ta mãi vậy?

Trai Oai thấy Tiểu Yến Tử nổi nóng, bối rối:

- Dạ nô tài đâu dám. Nô tài chỉ là nô tài. Bên trên có chủ, chủ sai sao là phải làm vậy. Bắt chết phải chết. Nếu bất trung với chủ, thì cũng nào được coi là hảo hán?

Tiểu Yến Tử nghe Trại Oai lý luận, ngẩn ra:

- Cái gì mà chủ chủ tớ tớ. Mi dài dòng quá, nhưng mi nói cũng có lý đó.

Rồi hét:

- Sao? Bây giờ mi cứ đứng đây, chứ không chịu tránh ra ư?

Trại Oai khom mình kính cẩn:

- Xin cát cát bớt giận tha cho!

Tiểu Yến Tử chống mạnh, trợn mắt:

- Bữa nay nhất định phải đánh Dung ma ma. Nếu ngươi không đồng ý thì hãy đánh ngã ta đi, rồi tha cho. Như vậy cho ngươi trung thành với chủ. Nào ra tay đi chứ?

Tiểu Yến Tử sấn tới. Trại Oai đành sụt lui. Vĩnh Kỳ đứng gần đó đe dọa.

- Trại Oai! Ta nói cho ngươi biết. Ngươi mà chạm đến cát cát một cái là phạm ngay vào tội phạm thượng. Đó là một trọng tội có thể bị chém đầu. Hãy suy nghĩ cho kỹ đi. Rờ thử lên cổ xem ngươi có tất cả mấy cái đầu, sao lại có chuyện nô tài mà dám cản cát cát. Bộ mi tính làm phản ư?

Đến lúc này Dung ma ma mới thấy tình hình đã trở nên vô cùng nghiêm trọng. Đám cung nữ các nơi đổ về càng lúc càng đông. Sợ là kéo dài sẽ chỉ thiệt thòi, đành xuống nước.

- Xin cát cát bớt giận. Nô tỳ đã biết lỗi của mình. từ đây về sau nô tỳ sẽ không dám nữa.

Tử Vy thấy Dung ma ma tuổi đã cao mà phải chịu xuống nước như vậy, nên bước tới nói với Tiểu Yến Tử.

- Bẩm cát cát, người xưa có nói. “Người lớn không nên để tâm lỗi lầm của người nhỏ làm." Vì vậy xin cát cát hãy tha cho Dung ma ma. Như lời vị dũng sĩ ban nãy đã nói, phía trên Dung ma ma còn có chủ. Mà chủ đã ra lệnh thì tớ phải nghe theo. Đã sinh ra làm kiếp nô tài, thì đâu có tự chủ được bản thân. Dung ma ma cũng là nô tỳ. Nhưng ở trong cung lâu năm, cũng có thể xem như bậc trưởng thượng. Cát cát còn nhớ “Người không chỉ thân với người thân" vì vậy xin hãy tha thứ cho người khác nếu thấy có thể tha thứ được!

Tiểu Yến Tử trừng mắt với Tử Vy.

- Mi nói gì ngu vậy? Tử Vy. Mi quên là bà ta đã từng đánh ngươi ư. Còn xin xỏ giùm nữa. Bữa đó ta thấy ngươi bị đánh đến sưng cả má. Đây là cơ hội cho ngươi trả thù mà mi lại không chịu ư?

Tử Vy lắc đầu:

- Cát cát, nô tỳ không muốn làm điều đó!

Tiểu Yến Tử ngạc nhiên, quay qua nhìn Dung ma ma, vẫn chưa nguôi giận, nên nói:

- Ngươi bỏ qua, nhưng còn nợ của Kim Tỏa phải thanh toán thôi.

Kim Tỏa vội bước tới, nói:

- Cát cát! Nô tỳ cũng giống như Tử Vy. Cô ấy không chịu thì nô tỳ cũng không muốn trả thù.

Tiểu Yến Tử nghe vậy, tức quá, giậm chân:

- Trời ơi ở cái Thấu Phương Trai của ta sao toàn là lũ hèn không vậy? Chỉ biết tội nghiệp cho người khác, còn bản thân mình cứ chịu thiệt thòi.

Rồi quay sang Vĩnh Kỳ. Tiểu Yến Tử hỏi:

- Ngũ A Ca. Ngũ A Ca thấy thế nào?

Vĩnh Kỳ bước tới trước mặt Dung ma ma nói:

- Dung ma ma! Hôm nay ta và Hoàn Châu cát cát tha cho ngươi một lần. Nhưng sự tha thứ này không phải vì có Trại Oai ngăn cản. Bởi vì Trại Oai dù có võ nghệ cao cường đến đâu, cũng không dám động thủ với chủ nó đâu. Ngươi phải biết cái sự thật đó. Mà hôm nay ta tha cho ngươi vì tuổi tác ngươi đó, vì ở cái tuổi ngươi mà bị ăn đòn thì còn mặt mũi gì với đám cung nữ đứng quanh đây? Ngươi đã lớn tuổi rồi, làm việc ở đây cũng lâu năm, nên ta tha. Nhưng hãy ngồi mà suy nghĩ cho kỹ đi. Đứng phía đối lập với ta, với Hoàn Châu cát cát. Ngươi có lợi lộc gì? Hay là gặp hại? Nghĩ kỹ đi rồi hãy hành động nhé!

Dung ma ma nghe nói tái cả mặt, cúi đầu nói:

- Cảm ơn Ngũ A Ca đã tha cho không phạt. Nghe Ngũ A Ca và cát cát khuyên dạy, nô tỳ đã biết lỗi rồi.

Tiểu Yến Tử thấy Dung ma ma chỉ cúi người. Không buông tha, hét:

- Quỳ hẳn xuống!

Dung ma ma đành quỳ xuống. Tiểu Yến Tử trừng mắt nói:

- Ta cảnh cáo cho ngươi biết, đừng tưởng mình có thế có thần là vượt qua tất cả. Hãy nhớ là, đi đêm mãi là có ngày gặp ma. Bữa nay Ngũ A Ca tha cho ngươi, Tử Vy và Kim Tỏa cũng muốn vậy, nên ta tha cho ngươi. Và ta báo cho ngươi rõ. Bữa nay ta đến bên Ngũ A Ca ngồi chơi đấy, ngươi cứ về bẩm báo lại cho chủ ngươi rõ. Khỏi cần phải tiếp tục theo dõi làm gì. Còn nếu Hoàng hậu nương nương rảnh rỗi muốn sang đấy đùa giỡn thì cứ đến tham gia chung cho vui. Chớ có lén lén lút lút theo dõi người khác. Với ta chẳng nghĩa lý gì cả. Đừng tiếp tục, vô duyên lắm.

Tiểu Yến Tử nói xong, quay sang đám Tử Vy ra lệnh:

- Thôi bọn mình đi!

Và cả bọn, kể cả Vĩnh Kỳ tiếp tục kéo nhau đi về phía trước. Kim Tỏa, Minh Nguyệt, Thể Hà, Tiểu Đặng Tử, Tiểu Trác Tử khoái chí ra mặt, họ cảm thấy như trả được một món thù xưa. Còn Dung ma ma quỳ đó ủ rũ như con gà mắc nước. Không dám nhìn ai cả.

Sau khi dạy được cho Dung ma ma một bài học. Tiểu Yến Tử rất đắc ý cùng Tử Vy và Vĩnh Kỳ bước vào thư phòng của Vĩnh Kỳ.

Vừa bước vào đã thấy Nhĩ Khang và Nhĩ Thái cũng có mặt ở đấy. Tiểu Yến Tử vừa nhìn thấy hai huynh đệ nhà họ Phước, đã mừng rỡ reo lên.

- Mấy người có biết không, bọn này vừa đụng với Dung ma ma một trận. Tôi với Ngũ A Ca đã làm bà ta một mách. Coi như trả được một nửa mối thù, cũng hả hê!

Nhĩ Thái hỏi:

- Sao lại chỉ một nửa!

- Đúng ra thì tôi đã có thể đánh bà ta mấy tát tai, để bà ta phồng mỏ lên trước mặt đám cung nữ cho bõ ghét, coi như xong nợ. Không ngờ, Tử Vy lại cản tôi rồi Ngũ A Ca cũng cho là bà ta đã lớn tuổi, hãy để lại một chút sỉ diện... đủ thứ. Kết quả là tôi đành phải nể tình nhẹ tay. Vì vậy mà cơn giận chỉ mới vơi được có một nửa. Nghĩa là mới trả được nửa mối thù.

Nhĩ Khang nghe nói, giật mình:

- Trời ơi sao lại chỉ vì một sự hả dạ nhất thời mà làm hại việc lớn vậy?

Tiểu Yến Tử tròn mắt:

- Cái gì nhất thời mà cái gì việc lớn? Tôi chẳng hiểu gì cả.

Trong khi Vĩnh Kỳ nói:

- Lúc đó chẳng làm sao nhịn được. Mà tôi cũng tán đồng cái cách làm việc của Tiểu Yến Tử. Phải dằn mặt để Dung ma ma biết là đâu phải dễ ăn hiếp. Có mặt cát cát và cả một hoàng tử mà mụ còn chưa nể, còn kênh kiệu, thấy ghét.

Nhĩ Khang lắc đầu nhìn Tử Vy:

- Nhưng mà các người quậy tung lên như vậy, rồi lát nữa Hoàng hậu sẽ kéo đến đây. Lúc đó, ta làm sao nói chuyện, hay vui vẻ được?

Tiểu Yến Tử nghe vậy, đẩy Tử Vy đến trước mặt Nhĩ Khang:

- Thôi thì, các người có chuyện gì muốn nói cứ nói nhanh đi. Bọn này kéo hết ra ngoài cửa canh cho hai người tâm sự. Bao giờ nghe tôi ho một tiếng là biết họ đang đến đấy nhé.

Rồi quay qua Vĩnh Kỳ, Nhĩ Thái, Yến Tử nói:

- Nào, bọn mình ra ngoài để họ nói chuyện riêng đi.

Tử Vy nghe vậy đỏ mặt:

- Mọi người ngồi đây nói chuyện cho vui, đừng đi đâu cả.

Tiểu Yến Tử trêu:

- Nếu vậy rồi những lời thì thầm cô làm sao có thể phát biểu tự nhiên trước mọi người.

Tử Vy đỏ mặt thêm:

- Muội... muội làm gì có chuyện gì thì thầm?

Tiểu Yến Tử quay qua Nhĩ Khang:

- Vậy thì Nhĩ Khang làm sao thì thầm với muội được?

- Làm gì có!

Tiểu Yến Tử nhìn Tử Vy rồi Nhĩ Khang hỏi:

- Chắc không? Nếu vậy tôi ở lại đây, lúc đó đừng có hối hận nhé?

Nhĩ Khang nghe vậy chỉ còn nước bước tới rạp người bái Tiểu Yến Tử. Nhĩ Thái thấy vậy cười to.

- Thôi Tiểu Yến Tử, đừng có làm mất thì giờ của người ta mà, chúng ta đi ra ngoài thôi!

Tiểu Yến Tử cười to theo, rồi cùng Nhĩ Thái, Vĩnh Kỳ bước ra ngoài.

Trong phòng chỉ cón lại hai người Tử Vy và Nhĩ Khang. Nhĩ Khang xúc động nắm tay Tử Vy, hỏi:

- Nghe nói Hoàng thượng đã đánh cờ với muội suốt cả đêm, đúng không.

Tử Vy vui vẻ gật đầu, Nhĩ Khang cười nói:

- Muội chưa hề cho huynh biết là muội cũng biết đánh cờ. Vậy là có nhiều chuyện thuộc về muội huynh còn chưa biết. Muội giống như một đại dương sâu thẳm vậy.

Tử Vy nghe nhắc đến vua Càn Long, chợt vui mừng nói:

- Bây giờ thì muội mới biết tại sao mẹ muội chịu lãng phí cả một cuộc đời để chờ cha, và lúc sắp chết lại trối trăn bắt phải đi tìm tìm cha cho được. Cha muội rõ là một người học rộng, có sự hiểu biết thông thái, muội rất khâm phục ông ấy. Vì vậy mỗi lần nghĩ đến cha là lòng muội ngập đầy hạnh phúc. Lần thứ ba khi người hỏi đến mẹ, muội đã run rẩy không nói được thành lời. Nếu không vì sự an nguy của Tiểu Yến Tử, có lẽ muội đã khai toạc ra cả.

Nhĩ Khang chăm chú nghe Tử Vy nói, vừa vui vừa lo.

- Huynh đã biết ngay từ đầu. Cái hào quang của muội dù núp dưới dạng nào cũng đều tỏa sáng. Nhưng huynh thật bất ngờ. Không liệu được sự việc lại tiến triển nhanh đến vậy. Lúc muội vào cung. Huynh vừa mừng, vừa lo. Mừng là vì biết muội là người dễ phục nhân tâm, nhưng lo là vì ở trong cung, sự hiểm nguy luôn rình rập. Sợ là một ngày nào đó, Hoàng thượng yêu quý muội quá sẽ trở thành bất lợi cho muội. Vì vậy, Tử Vy, muội phải cẩn thận.

- Muội biết, lúc nào muội cũng hết sức cẩn thận, muội luôn cẩn thận để bảo vệ cả muội và Tiểu Yến Tử nữa.

Nhĩ Khang nghe nói rất yên tâm, quay sang chuyện khác:

- Thế trong đấy muội có nhớ huynh không?

Tử Vy lắc đầu, e thẹn:

- Không.

Nhĩ Khang lại hỏi:

- Thế có lời thì thầm gì muốn nói cho huynh biết không?

Tử Vy cúi đầu nói:

- Có một câu.

- Nói đi!

Tử Vy nói như thở vào tai Khang:

- Đó là nói không nhớ là giả đấy!

Nhĩ Khang xúc động ghì Tử Vy vào lòng. Hai người cứ thế bịn rịn bên nhau. Một lúc Tử Vy nói.

- Có một việc cứ vấn vương trong lòng, muốn nhờ huynh gỡ hộ cho.

- Việc gì đấy?

- Có lẽ lâu lắm muội chẳng thể nào gặp được huynh muội Liễu Thanh, Liễu Hồng. Hôm trước nhờ hai huynh muội họ giấu giùm bọn muội ở ngôi nhà tranh kia. Rồi bị các huynh tìm thấy đưa thẳng vào đây, muội đã mất liên lạc với họ. Từ đó không nói được một lời chia tay nào cả. Điều đó làm muội hết sức bứt rứt. Vì vậy muốn nhờ huynh nên đến gặp họ, cho biết muội vẫn bình an và hãy ghé qua Đại Tạp Viện thăm những người ở đấy.

Nhĩ Khang nhìn Tử Vy xúc động, hứa:

- Vâng, huynh biết.

Giữ đúng lời hứa, ngày hôm sau, Nhĩ Khang mang một số tiền lớn đến Đại Tạp Viện, trao cho Liễu Thanh nói.

- Số tiền này là của Tiểu Yến Tử và Tử Vy nhờ tôi mang đến đưa cho huynh. Trong đó tất cả có năm mươi lạng bạc, số tiền này bọn họ muốn nhờ huynh tìm giùm một chỗ nào rộng rãi một chút, để cho tất cả người nghèo ở đây có được một nơi ở thoải mái, sạch sẽ.

Liễu Thanh không hiểu ý, trừng mắt:

- Có nghĩa là huynh muốn mọi người trong Đại Tạp Viện này phải sơ tán đi nơi khác đúng không?

Nhĩ Khang nói:

- Không phải như vậy mà chỉ là muốn người già có một nơi an dưỡng tử tế, trẻ con thì có một sân chơi rộng rãi. Nếu không tìm được nơi thích hợp, thì với số tiền này đử để mua đất, cất nhà. Nhưng cái nơi mới đến cần phải xa nơi này, càng xa càng tốt.

Liễu Thanh thấy có điều bí ẩn trong chuyện, nên nói với Nhĩ Khang:

- Thôi chúng ta đi tìm một nơi nào khác nói chuyện đi!

Và hai người đi ra vùng ngoại ô. Đứng trên một quả đồi, ở đấy chẳng có ai ngoài hai người cả. Liễu Thanh nghiêm nghị nói:

- Huynh nói thật cho ta biết Tiểu Yến Tử và Tử Vy hiện nay ra sao rồi?

Nhĩ Khang cười:

- Cái chuyện đó tôi không nói cho huynh biết được đâu. Huynh chỉ cần biết một điều họ hiện sống rất vui vẻ. Và như vậy là ở Đại Tạp Viện các huynh, đã có hai người vào cung. Chuyện đó hay mà cũng không hay, nếu tin loan truyền ra sẽ làm cho nhiều người chú ý. Và vì sự yên ổn của mọi người, tôi mới đề nghị bọn huynh dời đi.

Liễu Thanh cười nhạt nói:

- Huynh tưởng bọn này chẳng biết gì cả sao mà giấu, nè nhé, để tôi nói huynh nghe. Cát cát giả đã vào cung. Sau đó huynh đưa cát cát thật vào phủ. Bây giờ, huynh lại đưa Tử Vy tiếp tục vào cung, định để Hoàng thượng có thêm một cô cát cát nữa chứ gì?

Nhĩ Khang nghe nói giật mình:

- Ai nói những điều đó cho các người biết?

Liễu Thanh cười, tiếp:

- Huynh đừng quên. Tiểu Yến Tử sống ở Đại Tạp Viện năm sáu năm nay. Mọi chuyện tôi đều rõ. Còn Tử Vy, thì mới vào đấy. Mà ngày nào cũng có vẻ trông ngóng chuyện đi tìm cha. Và lúc hai người thì thầm to nhỏ. Một phần câu chuyện cũng bị lộ ra ngoài. Đến lúc Tiểu Yến Tử mất tích rồi trở thành cát cát. Tử Vy thì lăn xả vào cái đám tuần hành của vua để làm gì? Sau đó lại ở luôn trong phủ các huynh, không trở về nữa... Rồi chuyện kéo dài đến ngày hôm nay. Nếu tôi không hiểu điều gì đã xảy ra thì có phải tôi chỉ là một thằng khờ không?

Nhĩ Khang gật đầu, thành thật nói vời Liễu Thanh:

- Tử Vy bảo huynh là hiệp khách, có chuyện gì khó khăn là tìm huynh, còn Tiểu Yến Tử lại muốn đưa cả hai huynh muội huynh vào cung làm thị vệ. Họ đều coi trọng huynh. Bây giờ tôi mới biết tại sao? Quả họ đã không nhầm người.

Liễu Thanh nghe Nhĩ Khang ngợi ca nóng mũi, thấy tự hào, nhưng vẫn giả vờ hỏi:

- Thế ư? Họ đều nói vậy chứ?

Nhĩ Khang nhìn Liễu Thanh, thành thật:

- Vâng họ đã nói như vậy. Huynh là người thông minh phân tích rõ được sự việc như vậy, tôi chẳng có gì giấu huynh cả. Tiểu Yến Tử với Tử Vy là một trường hợp rồng rắn lộn xộn. Đúng ra Tử Vy mới thật là Hoàn Châu cát cát. Lúc này bọn tôi để Tử Vy vào cung là muốn trả lại sự thật cho mọi người, ý tôi muốn là Tử Vy nhận được cha, nhưng Tiểu Yến Tử vẫn bình an. Không gặp sự nguy hiểm nào cả.

Liễu Thanh nghĩ ngợi, sự thắc mắc đã được giải quyết, gật gù nói:

- Ngay lúc đầu bọn tôi đã thấy Tử Vy khác người, thì ra cô ấy đúng là cát cát thật!

- Tôi mong rằng rồi huynh sẽ giữ kín được bí mật này.

Liễu Thanh có vẻ không vui:

- Huynh nghĩ tôi là người gì mà dặn dò kỹ thế? Tôi đâu phải là kẻ nhiều chuyện?

- Đương nhiên là không phải. Tôi nào dám nói xấu huynh, vì tôi còn nợ huynh nhiều quá, nhất là những sự giúp đỡ dành cho Tử Vy.

Liễu Thanh cười:

- Các người đều lo cho sự an toàn của Tiểu Yến Tử và Tử Vy chứ gì?

Nhĩ Khang thành thật:

- Chúng tôi bảo vệ họ bằng tất cả sinh mệnh mình.

Liễu Thanh gật đầu, rồi nói:

- Vậy thì, tôi sẽ lo bão vệ những người ở Đại Tạp Viện. Huynh yên tâm. Trong vòng mười ngày nữa. Tất cả những người trong Đại Tạp Viện sẽ mất tích cả. Các huynh sẽ không phải lo chuyện bí mật bị lộ. Còn nếu có điều gì muốn tìm tôi, thì cứ đến cái nơi mà Tử Vy từng ở nhắn với ông già Trương ở đó, là có mặt tôi ngay. Hãy biết rằng không phải chỉ có các người, mà bọn tôi cũng rất quan tâm đến sự an nguy của Tiểu Yến Tử.

Nhĩ Khang cảm kích:

- Tử Vy nói huynh là con người nghĩa hiệp. Điều đó quả là không sai.

Liễu Thanh cười. Hai người đàn ông không cần nói nhiều nhưng đã hiểu ý nhau.

Tiểu Yến Tử từ lúc có Tử Vy vào cung làm bạn, lại trả thù được Dung ma ma, là cảm thấy vô cùng hả hê, thỏa mãn. Vì vậy những lời cảnh cáo của Nhĩ Khang chẳng bỏ vào tai. Hôm ấy, Tiểu Yến Tử huy động hết mấy cô gái trong Thấu Phương Trai, rồi mang thêm một đống vải lụa ra phòng khách, bắt tất cả cắm cúi may may, vá vá cả buổi trời.

Tử Vy cũng có trong số đó, vừa may vừa nói:

- Tiểu Yến Tử này. Muội cảm thấy là tỉ tỉ cho may cái này chẳng có ích lợi gì đâu. Biết có sử dụng được không?

Tiểu Yến Tử gạt ngang:

- Sao lại không? Ta nói cho ngươi biết, đến khi may xong. Mỗi đứa sẽ cột vào gối mình hai cái. Ta đã suy nghĩ điều này lâu lắm rồi mới nảy ra ý chứ bộ. Hãy nghĩ cho kỹ đi. Ngày nào cũng từ tối đến sáng, sáng đến tối bắt quỳ liên tục. Mình cũng phải bảo vệ cái đầu gối của mình chứ? Mà ta nghĩ hoài, nghĩ mãi vẫn không hiểu được. Hoàng A Ma thông minh sáng suốt như vậy, mà sao đụng chút lại cứ bắt người ta quỳ. Có lợi ích gì đâu?

Tử Vy thắc mắc:

- Tỉ tỉ mang thứ này trên hai đầu gối. Đi tới đi lui chẳng thấy khó chịu ư?

Kim Tỏa đã may xong một đôi, đưa cho Tiểu Yến Tử, hỏi:

- Cát cát, cát cát có muốn thử một chút không?

- Được!

Tiểu Yến Tử thích chí nói, rồi ngồi xuống. Bắt Kim Tỏa mang vào đầu gối cho mình. Phải có cả Minh Nguyệt, Thể Hà phụ mới xong. Kim Tỏa nói:

- Xong rồi đấy. Cát cát thấy thế nào? Có cộm nhiều lắm không? Nếu có tôi sẽ sửa lại một chút.

Tiểu Yến Tử cột xong, kéo ống quần xuống, đứng dậy. Cô nàng nhảy tới nhảy lui trong phòng, rồi thích chí cười lớn:

- Ha ha! Tuyệt lắm! Tuyệt lắm! Đi cũng nào có bận bịu lắm đâu?

Vừa nói vừa nhảy, rồi quỳ xuống, lại cười:

- Đấy thấy không, ở gối như có hai miếng bông tha hồ mà quỳ! Thôi tất cả hãy làm nhanh lên, nhanh lên. Ta còn đem tặng cho những người khác nữa. Đây là sáng tác độc quyền của ta đấy nhé. Ta đặt cho nó cái tên “Quỳ dễ dàng". Mỗi người trong Thấu Phương Trai ta đều mang một đôi. Còn dư ta sẽ mang tặng cho Ngũ A Ca, Nhĩ Khang, Nhĩ Thái, Tiểu Thuận Tử, Tiểu Quế Tử, Lạp Mai, Đông Tuyết... Người nào họ cũng cần có một đôi. Các người hãy suy nghĩ đi. Ở đây còn đỡ, có khi đang đi ngoài đường, đá lục cục bị bắt quỳ. Mấy lần gối ta cứ bị bầm tím cả lên.

Tử Vy cười, lắc đầu:

- Tỉ tỉ đừng có tặng ai cả. Đám Ngũ A Ca họ mà nhận được quà của tỉ tỉ là họ sẽ ôm bụng cười lăn cho xem. Muội bảo đảm với tỉ tỉ là rồi trong bọn họ chẳng ai mang cái thứ này của tỉ tỉ đâu.

Tiểu Yến Tử trợn mắt:

- Sao vậy? Một đồ vật thực dụng thế này sao lại không mang? Chưa đâu. Vài hôm nữa ta sẽ phát sinh ra cái món “Cứ đánh đi" nữa. Lúc đó sẽ chẳng ai sợ ăn đòn nữa.

Kim Tỏa tò mò:

- Cái món "quỳ dễ dàng" này của tỉ tỉ cột ở đầu gối thì không nói đi, còn cái món “Cứ đánh đi" tỉ tỉ định cột ở đâu chứ?

Tiểu Yến Tử suy nghĩ, rồi nói:

- Ờ hé! Nghĩ ra thì dễ mà cột thế nào đây?

Minh Nguyệt hiến kế:

- Từ đây về sau cát cát lót bông trong quần là được rồi.

Tử Vy cười:

- Vậy sao được. Lúc này trời nóng, mặc cái nệm đó trong người chắc cứ trúng gió mất!

Mọi người cười ồ. Không khí trong phòng thật vui. Nhưng ngay lúc đó Tiểu Đặng Tử, Tiểu Trác Tử từ bên ngoài đã chạy vào bẩm:

- Bẩm cát cát, Hoàng thượng đang ở thư phòng, gọi cát cát sang ngay!

Tiểu Yến Tử vừa nghe nói, tái mặt:

- Vậy là không xong rồi. Hoàng A Ma lại kiếm chuyện bắt ta viết “Vận may vận xui" hay "thùng lớn thùng nhỏ" gì nữa đây!



Tác phẩm khác:
Cánh buồm đỏ thắm - Alexandre Grin
Doanh Tuyết - Quỳnh Dao
Mụ phù thủy - Gloria Ericson
Người nhạc sĩ mù - V. Korolenko
Cõi chết - James Joyce
Bản du ca cuối cùng - Erich Maria Remarque
Chuyện tình - Erich Segal
Đất tiền đất bạc - Mario Puzo
Yêu truyền kiếp - Hoàng Ly
Tiếng gọi nơi hoang dã - Jack London
Thiên mộc sắc kiếm - Độc Cô Hồng
Nửa chừng xuân - Khái Hưng
Dặm đường vàng - John Sherlock
Olive Twist - Charles Dickens
Francois - Chú bé gù - Le Comtesse De Ségur

 
 
 
 
 
Thiet ke web