Hoàn Châu Cát Cát
Hồi thứ nhất
Hồi thứ 2
Hồi thứ 3
Hồi thứ 4
Hồi thứ 5
Hồi thứ 6
Hồi thứ 7
Hồi thứ 8
Hồi thứ 9
Hồi thứ 10
Hồi thứ 11
Hồi thứ 12
Hồi thứ 13
Hồi thứ 14
Hồi thứ 15
Hồi thứ 16
Hồi thứ 17
Hồi thứ 18
Hồi thứ 19
Hồi thứ 20
Hồi thứ 21
Hồi thứ 22
Hồi thứ 23
Hồi thứ 24
Hồi thứ 25
Hồi thứ 26
Hồi thứ 27
Hồi thứ 28
Hồi thứ 29
Hồi thứ 30
Hồi thứ 31
Hồi thứ 32
Hồi thứ 33
Hồi kết


 
  Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
     
 
  Sắp xếp theo Tác giả
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
   
 
Hoàn Châu Cát Cát
Quỳnh Dao

Hồi thứ 14

Trời vừa tờ mờ. Cỏ còn đọng sương, Tiểu Yến Tử đã sang Cảnh Dương Cung tìm Vĩnh Kỳ.

Tiểu Thuận Tử thấy Tiểu Yến Tử vẫn ăn mặc như vậy giật mình, đưa ngay Yến Tứ đến thư phòng. Đến nơi, Yến Tử đã thấy có hai người khác đã hiện diện sẵn ở đấy đó là Nhĩ Khang và Nhĩ Thái. Họ thảo luận với Vĩnh Kỳ về phương thức khai báo cho khớp ý. Thấy Tiểu Yến Tử xuất hiện, họ hơi bất ngờ. Trong khi Tiểu Yến Tử lại hồ hởi ra mặt, còn pha trò nữa.

- Nầy ba tay thợ da thối kia, đã tìm ra được cách đối phó chưa? Nói ngay ta nghe đi nào, ta chỉ có thể nán lại đây chốc lát thôi đó!

Nhĩ Khang lắc đầu:

- Cô quả bạo gan thật, dám sang tận đây? Có bị ai theo dõi chăng?

- Không hề! Ta là người chúa cẩn thận cơ mà! À này, đừng chần chờ nữa, cho biết cách đối phó đi, để một lát nữa ta liệu lời mà nói với Hoàng A Ma chứ?

Vĩnh Kỳ nói - Được rồi, được rồi! Sang đây này.

Thế là bốn người tụm lại bàn kế, nhưng thật không may. Giữa lúc bốn người đang túm đầu nhau, bàn tính sôi nổi, thì chợt nghe Tiểu Thuận Tử, Tiểu Quế Tử đứng gát bên ngoài hô to:

- Hoàng hậu nương nương giá lâm!

Bốn người vừa nghe đến hai chữ Hoàng Hậu là mặt cắt không còn giọt máu. Tiểu Yến Tử trong lúc nguy khốn, đã chui xuống bàn lẫn trốn.

Tiểu Yến Tử vừa ngồi yên thì hoàng hậu đã vào cửa. Vĩnh Kỳ, Nhĩ Khang và Nhĩ Thái vội vã quỳ xuống thỉnh an hoàng hậu.

- Nhi thần Vĩnh Kỳ khấu kiến Hoàng ngạc nương!

- Thần Phước Nhĩ Khang, Nhĩ Thái cung thỉnh Hoàng hậu nương nương kim an!

Hoàng hậu nhìn quanh thấy trong thư phòng chỉ có ba người, "hừ" một tiếng rồi hỏi.

- Mới tờ mờ sáng thế này mà cả ba đã có mặt, học tập hay bàn chuyện quốc gia đại sự gì vậy?

Trong khi Dung Ma Ma đi theo đang đảo mắt khắp nơi dò xẹt Vĩnh Kỳ, Nhĩ Khang và Nhĩ Thái đều tái mặt, Nhĩ Khang cố giữ vẻ bình tỉnh, đáp.

- Chúng thần đang cùng Ngũ A Ca thảo luận chuyện giặc hồi ở biên cương!

- Thì ra là như vậy!

Nhưng Dung Ma Ma đã phát hiện được chỗ núp của Tiểu Yến Tử, nên nháy mắt cho hoàng hậu biết. Hoàng hậu nhìn theo và phát hiện những ngón tay của Tiểu Yến Tử để lộ ra ngoài. Bà cười nhạt tiếp.

- Ta thật không ngờ Ngũ A Ca lại quan tâm đến chuyện nước nhà như vậy. Cả Nhĩ Khang và Nhĩ Thái nữa, cùng đều yêu nước. Trời chưa sáng đã vào cung nghị sự biên cương, thế này quả là đại phước cho triều Mãn Thanh chúng ta quá!

Hoàng hậu vừa nói vừa bước tới phía bàn, cố tình đặt gót giày cứng lên tay của Tiểu Yến Tử.

Tiểu Yến Tử đau quá không chịu được hét to, đồng thời phản xạ nhanh bằng cách rút tay lại. Cái rút tay quá nhanh của Tiểu Yến Tử làm hoàng hậu mất thăng bằng ngã xuống. Đám cung nữ và Dung Ma Ma vội chạy đến đỡ hoàng hậu dậy.

- Ai da! Mẹ ơi! Trời ơi!

Dung Ma Ma cũng kêu lên.

- Phản rồi! Phản rồi! Người đâu! Dưới bàn có thích khách!

Đám thị vệ bên ngoài nghe tiếng ùa vào.

- Thích khách ở đâu? Ở đâu?

Nhưng Nhĩ Khang đã nhanh nhẹn đưa tay cản ngang, hét lớn.

- Thích khách đâu thích khách, các người hãy nhìn kỹ xem là ai? Chưa gì nghe ma ma hét lên là xông vào!

Vĩnh Kỳ cũng lập tức hùa theo.

- Đây là thư phòng của ta, không có lệnh, bọn chó nào dám lộn xộn chứ?

Đám thị vệ nghe hoàng tử nói, vội buông vũ khí quỳ xuống.

- Tội nô tài đáng chết! Đáng chết!

Hoàng hậu đã đứng dậy, thấy bọn thị vệ bất động, giận dữ.

- Lệnh của ta đấy! Hãy mang cái kẻ ngồi dưới bàn kia ra xem là ai, nếu ai trái lệnh, tức là phạm đại tội phản nghịch. Nhanh lên! Động thủ đi!

Bọn thị vệ nghe hoàng hậu ra lệnh, sợ hãi, nhưng vẫn đáp.

- Vâng! Nô tài vâng lệnh! Bọn nô tài phụng mệnh!

Đám thị vệ tiến tới, Nhĩ Khang, Nhĩ Thái, Vĩnh Kỳ dàn hàng ngang, Vĩnh Kỳ nói.

- Đó không phải là kẻ thích khách. Đó là Hoàn Châu Cát Cát. Ai muốn bắt Hoàn Châu Cát Cát thì hãy bắt ta trước đi!

Đám thị vệ bị chặn, lúng túng chẳng biết phản ứng ra sao. Bấy giờ, Tiểu Yến Tử biết không có thể tránh mặt được nên bò ra. Ban nãy bị hoàng hậu đạp phải tay đau thấu ruột nước mắt còn chảy dài. Vừa đứng dậy vuốt chỗ đau. Tiểu Yến Tử ưỡn ngực nói.

- Chuyện tôi làm tôi chịu. Có gì đâu mà sợ? Dù gì sống chết cũng có số. Mất đầu thì mất chẳng ngán đâu.

Kết cục câu chuyện đưa đến trước mặt vua Càn Long phân xử. Nhà Vua nhìn dáng dấp của Tiểu Yến Tử trong chiếc áo thái giám mà nhức đầu. Phái sau cô cát cát còn có cả Vĩnh Kỳ, Nhĩ Khang và Nhĩ Thái nữa. Người bực dọc, vỗ bàn hét.

- Thật tình các người muốn quấy rối chuyện gì đây? Hôm qua đã dàn cảnh trốn ra ngoài thành. Buổi sáng nay còn họp lại tính toán gì nữa, thế này thì to gan quá. Nhĩ Khang, ngươi là nhất đẳng thị vệ, vậy mà còn kết bè với những đứa này, làm cái chuyện lén lén lút lút. Ta hỏi ngươi, định làm gì? Ngươi nói đi!

Hoàng hậu thì nghiêm nghị, lạnh lùng ngồi bên cạnh vua, yên lặng một cách đe dọa.

Nhĩ Khang bối rối không kém, suy nghĩ một chút nói.

- Muôn tâu hoàng thượng. Cũng chẳng có việc gì, chẳng qua vì tối qua Hoàn Châu Cát Cát đã tự ý rời cung ra ngoài. Nhĩ Thái rất cẩn thận không dám để cát cát đi đâu, nên đưa cát cát và cả Vĩnh Kỳ về nhà hạ thần. Có điều vẫn chưa yên tâm, nên sáng nay hai huynh đệ hạ thần mới vào cung, thăm dò xem cát cát và Ngũ A Ca có bình an trở về không thôi!

Vua Càn Long nhíu mày.

- Thế à? Rồi ngươi thấy sao?

- Dạ kết quả là hay được hai người đó đang gặp rắc rối, nghe nói sáng nay sẽ bị hoàng thượng xét xử, nên họp lại định giúp Vĩnh Kỳ và Hoàn Châu Cát Cát giảm tội. Chẳng ngờ cát cát vì quá nôn nóng nên giả dạng thái giám sang Cảnh Dương Cung để hội ý. Chẳng may bị Hoàng hậu nương nương phát hiện. Chuyện chỉ có vậy thôi ạ.

Vua Càn Long suy nghĩ, thấy điều Nhĩ Khang nói có tình có lý, nhưng vẫn trừng mắt.

- Lời ngươi vừa trình bày đúng sự thật không?

- Dạ thần không dám to gan nói dối Hoàng thượng đâu.

Vua Càn Long lại hét:

- Tiểu Yến Tử đâu!

Tiểu Yến Tử ngẩng đầu lên.

- Dạ thưa Hoàng A Ma!

- Con đến phòng của Ngũ A Ca để bàn kế sách đối phó phải không?

Tiểu Yến Tử gật đầu:

- Dạ đúng ạ.

- Thế ngươi đã tính dùng cách nào để đối phó với trẫm, nói ra thử coi?

Câu hỏi của nhà vua làm Nhĩ Khang, Nhĩ Thái, Vĩnh Kỳ đều lo sợ. Họ lo không biết Tiểu Yến Tử sẽ đối phó ra sao. Trong khi Tiểu Yến Tử lại quay qua đám Vĩnh Kỳ cầu cứu. Vua trông thấy, nên nói.

- Nầy đừng có nhìn bọn họ, hãy ngước lên nhìn trẫm đây này. Trẫm muốn nghe đích thân con nói.

Lời vua càng làm Tiểu Yến Tử quýnh lên. Không suy nghĩ gì cả. Tiểu Yến Tử buột miệng.

- Hoàng A Ma đâu có biết, con nào có thì giờ đâu mà hội nghị tìm kế sách đối phó với vua chứ, chân trước con vừa bước vào phòng, thì hoàng hậu đã theo chân sau. Con trông thấy, sợ quá chui tọt xuống gầm bàn, nhưng vẫn không thoát được, đã bị hoàng hậu giẫm mạnh lên tay. Bây giờ mấy ngón tay con bị gãy hết rồi nè, đau thấu cả xương, còn thì giờ đâu mà nghĩ kế với sách. Thật là xui xẻo chẳng có việc gì con làm nên thân cả. Vừa mới định làm điều gì, là có người túm được tóc ngay. Bây giờ cái đầu cũng đau, tay cũng đau mà cái mông cũng còn đau nữa. Thật xui! Muốn bịa chuyện bịa không thành, nói dóc nói chẳng ai tin. Vì vậy kế sách cái gì? Thất sách thì có!

Vua Càn Long nghe Tiểu Yến Tử lý luận một cách ngạc nhiên. Ông tròn mắt hỏi:

- Tại sao đầu đau rồi tay lại gãy nữa? Đâu mang đến cho trẫm xem?

Tiểu Yến Tử đứng dậy tiến đến gần, đưa tay cho vua xem. Vua chăm chú nhìn. Quả nhiên những ngón tay trên bàn tay phải của Tiểu Yến Tử đỏ và sưng phồng cả. Vua châu mày, chưa kịp nói gì đã nghe hoàng hậu nói.

- Tiểu Yến Tử, đừng có vu oan nữa. Ngươi núp dưới bàn, ta làm sao mà trông thấy. Chỉ vô ý dẫm phải tay thôi, mà mi định mét vua để đánh lạc hướng à? Mi tưởng làm vậy là sẽ được vua bỏ qua tội ư?

- Vâng!

Tiểu Yến Tử ứng tiếng ngay, rồi giả giọng sướt mượt - Phải rồi! Chỉ bị hoàng hậu nương nương vô tình giẫm nhẹ một cái mà đã thấu trời xanh rồi, gãy cả tay rồi!

Hoàng hậu tái mặt nhưng không làm gì được. Còn vua Càn Long thì thấy lòng đau xót, quan tâm hỏi:

- Thế mấy ngón tay còn động đậy được không? Cho trẫm xem đi!

Tiểu Yến Tử là chuyên gia đóng kịch, nên động nhẹ ngón tay một chút là mặt mày làm ra vẻ đau đớn khổ sở, rên rỉ - Ui da! Đau quá! Muốn cong tay lại còn cong không được nè chứ đừng nói là động đậy.

Vua Càn Long nói:

- Vậy thì một lúc nữa nhớ bảo thái y lấy thuốc xoa nhé.

- Vâng.

Vừa nói xong, vua Càn Long chợt vỗ mạnh tay lên bàn một cái rồi lớn tiếng nói:

- Tiểu Yến Tử, con đừng tưởng là tay con đau như vậy là trẫm đã tha đâu nhé!

Lời vua làm Tiểu Yến Tử giật mình, cô nàng lùi lại bất ngờ đùi đụng vào tay nắm của ghế long sàng. Lại kêu lên.

- Ui da! Ui da! Thêm cái chân nữa.

Nhĩ Khang, Nhĩ Thái và Vĩnh Kỳ đứng đấy, nhưng không dám phản ứng. Vua Càn Long trừng mắt - Lại cái trò gì nữa vậy? Hết tay đến chân ư?

Tiểu Yến Tử vì đau quá nên ứa nước mắt, vừa khóc vừa nói.

- Hoàng A Ma, con nghĩ rằng... số con với số của Hoàng A Ma không hạp nhau, vì vậy từ hôm vào cung đến nay con cứ bị thương liên tục, hết đau chỗ này đến đau chỗ khác, làm cái gì cũng hỏng việc, khiến cho nhiều người tức bực, giận con. Bây giờ con thấy mệt quá rồi! Con không thích làm cát cát nữa đâu!

Vua Càn Long nhìn Tiểu Yến Tử.

- Chỉ có con mệt thôi ư? Riêng ta thấy thì cả cái triều đình này bị con quấy phá mệt bở hơi. Ai cũng chẳng yên được với con cả.

Tiểu Yến Tử cúi đầu yên lặng. Vua Càn Long thở ra, rồi lệnh.

- Thôi các ngươi hãy đứng dậy cả đi!

Nhĩ Khang, Nhĩ Thái, Vĩnh Kỳ, Tiểu Yến Tử đều đứng dậy. Vua Càn Long nhìn bốn người, yên lặng nghĩ ngợi một chút, nói - Các người đều là huynh đệ trong hoàng thất, yêu quý nhau như vậy là tốt, tuy nhiên đừng bao giờ được quên danh phận của mình. Muốn làm gì cũng phải đắn đo cân nhắc, phải biết quy tắc, không được theo trò chơi của Hoàn Châu Cát cát muốn làm gì thì làm. Không biết kẻ trên người dưới, phép tắc triều đình, loạn kỷ cương. Nếu trẫm phạt các ngươi thì làm phiền hòa khí thân tộc, mà không phạt thì người ngoại họ còn coi ta ra gì?

Hoàng hậu thấy vua có ý tha, nên vội chen vào.

- Tâu Hoàng thượng.

Nhưng vua đã nói.

- Hoàng hậu yên tâm. Trẫm làm gì cũng cân nhắc kỹ lưỡng chứ không dễ dãi đâu.

Rồi vua quay qua đám Vĩnh Kỳ - Các ngươi hãy tự suy nghĩ. Mang tiếng là huynh trưởng mà làm việc sai nguyên tắc như vậy thì phải chịu phạt thế nào đây?

Vĩnh Kỳ, Nhĩ Thái, Nhĩ Khang còn chưa kịp trả lời, thì Tiểu Yến Tử đã lên tiếng.

- Tất cả tội lỗi đều do một mình con gây ra. Chuyện đêm qua tự ý đi ra khỏi hoàng cung cũng vậy, con muốn quá nên Ngũ A Ca với Nhĩ Thái mới nể nang mà làm, chớ không phải do ý họ. Còn đám nô tài trong Thấu Phương Trai cũng thế, họ đâu dám cãi lại lệnh con? Bây giờ thì con mới biết, cái hành vi ngang ngạnh, muốn làm gì là làm bằng được của mình, đã làm phiền mọi người, chứ không phải chỉ một mình mình. Con thấy vô cùng hối hận, con đã biết lỗi, con cũng biết Hoàng A Ma rất thương con, mỗi lần con làm sai, Hoàng A Ma đều tha thứ cho con. Vậy thì lần này, xin người hãy tha cho con một lần cuối. Từ đây về sau, con đã quyết tâm chăm học, để đền đáp lại tình yêu đó. Để trở thành một cát cát tốt để Hoàng A Ma hãnh diện. Thế nào? Được chứ?

Lời của Tiểu Yến Tử phát xuất từ sự hối hận thật sự, nên vua Càn Long vô cùng cảm động, người thở dài nói.

- Những hành động vừa qua của con làm ta nhức đầu. Chuyện quốc gia đại sự đã làm ta bận rộn, cộng thêm chuyện lo lắng đủ thứ. Thật là phiền phức.

Nhĩ Khang vội bước tới hỏi.

- Có phải chuyện đánh nhau ở biên cương khiến hoàng thượng bực mình chăng?

- Đúng, ban nãy khi lâm triều, ta được các quan đại thần báo cáo là bọn thổ dân ở Tây Tạng nổi loạn, rồi cuộc chiến ở biên cương phía Tây Nam. Mặt trận phía bắc cũng không yên tĩnh... Trẫm nghĩ đến hàng triệu dân lành ở các vùng biên giới đó, cứ gặp chiến tranh liên miên, không an cư lạc nghiệp mà đau lòng.

Vĩnh Kỳ nghe vua cha nói, chợt cảm thấy có lỗi, nói.

- Hoàng A Ma suốt ngày bận rộn việc nước, thức khuya dậy sớm, bọn nhi thần chẳng giúp ích được gì cho cha, lại còn gây bao nhiêu chuyện phiền phức làm vua cha bực dọc, thật là bất hiếu... Hay là thế này, hiện nay con cũng đã trưởng thành, xin Hoàng A Ma hãy để con nhập ngũ tùng chinh, cùng với Phó Lục Thúc đánh giặc?

Vua Càn Long bước tới, ngắm kỹ Vĩnh Kỳ.

- Trị nước không nhất thiết phải cầm binh. Hiện tuổi con còn nhỏ, cái quan trọng là cần phải học. Học trước đi, còn chuyện nước từ từ lo... Ta biết con là đứa đã ham học từ nhỏ, vì vậy ta muốn con học cao hiểu rộng, đỗ đạt. Như vậy cũng là đã trả hiếu cho ta rồi.

Mấy lời tâm huyết của vua Càn Long làm cho Vĩnh Kỳ cảm động, nên hứa.

- Nhi thần quyết làm theo lời dạy của Hoàng A Ma.

Hoàng hậu ngồi đấy yên lặng, chứ không nói vô được gì cả nhưng vô cùng bực dọc.

Vua Càn Long lại quay qua Tiểu Yến Tử, cười nói.

- Tiểu Yến Tử, coi như con gặp may. Ta bỏ hết những việc làm cũ của con, để con yên tâm ngoan ngoãn làm lại từ đầu. Nhưng con phải thực hiện những gì mình đã hứa. Còn việc con muốn ra khỏi hoàng cung. Từ đây về sau, khỏi cần cải trang thành tiểu thái giám nữa, mà chỉ cần nói cho Lệnh Phi nương nương biết, để Lệnh Phi nương nương cắt cử người theo hầu ngươi rồi đi. Còn chuyện muốn đến nhà của Phước Luân, thì cũng cứ đến tự nhiên, đó là nhà của người trong hoàng tộc qua lại nhiều càng tốt chứ đâu có sao?

Tiểu Yến Tử hoàn toàn bất ngờ, không dám tin những gì mình vừa nghe. Nên hỏi lại.

- Hoàng A Ma! Hoàng A Ma không phạt con nữa ư?

- Trẫm tha rồi!

Tiểu Yến Tử lại đòi hỏi.

- Kể cả Ngũ A Ca cũng được tha chứ?

- Phải.

- Còn những người khác liên lụy đến con?

Vua Càn Long thở ra.

- Tha hết! Tha hết!

Bấy giờ Hoàng hậu không dằn được nữa, nên nói:

- Hoàng thượng! Hoàng thượng làm như vậy, hậu cung từ đây về sau e là không còn kỷ luật gì cả.

Vua Càn Long có vẻ không vui.

- Hoàng hậu! Tiểu Yến Tử chẳng qua được trẫm đặc ân một lần. Sao hậu không nể trẫm, cứ giả vờ điếc có phải là mọi thứ sẽ tốt đẹp cả không?

Lời của vua làm hoàng hậu tịt ngòi. Trong khi Tiểu Yến Tử giống như trẻ con, reo lên, quay người một vòng rồi nói to.

- Hoàng A Ma ơi! Rõ ràng là người có một trái tim hết sức quảng đại từ bi. Thế này thì Hoàng A Ma không cần buồn phiền gì về chuyện nước nữa. Ông trời thế nào cũng giúp bệ hạ mà... Hèn gì lúc còn sống trong dân gian, con nghe người ta truyền tụng câu: “Nước có Càn Long, lúa không sâu rầy" mà. Hoàng A Ma là một vị vua tốt, nước nhà là chắc chắn sẽ phú cường mãi mãi.

Vua Càn Long ngạc nhiên nhìn Tiểu Yến Tử. Vĩnh Kỳ, Nhĩ Khang và Nhĩ Thái thảy đều bất ngờ.

- Nói cái gì mà “Nước có Càn Long, lúa không sâu rầy" là sao? Ta chẳng hiểu gì cả?

Thật ra thì không phải chỉ có vua mà cả bọn Vĩnh Kỳ cũng không biết. Tiểu Yến Tử giải thích.

- Câu đó có nghĩa là “Nước nhà mà có vua Càn Long thì lúa thóc trồng ở trong ruộng sẽ không bị sâu rầy". Dân ở nông thôn họ đã ví Hoàng A Ma như ông trời vậy đó. Hoàng A Ma người là thần thánh, chứ không phải người phàm đâu.

Vua Càn Long tròn mắt. Nhưng thấy thật vui.

- Vậy ư? Có thật là trong dân, họ loan truyền như vậy không?

Tiểu Yến Tử gật đầu lia lịa.

- Có chứ, có chứ! Hoàng A Ma thử bảo con đặt thơ xem, con có đặt được không?

Vua Càn Long nghĩ ngợi, rồi cười hả hê.

- Đúng! Đúng! Con làm vè còn không xong, nói chi là làm thơ!

Vua nói, rồi ngẫm nghĩ hai câu thơ mà Tiểu Yến Tử đọc một cách thấm thía. Mà càng thấm càng thích chí.

- Ha ha! Cái con Tiểu Yến Tử này thú vị lắm chứ?

Rồi quay sang hoàng hậu, vua nói:

- Đấy, Ái khanh thấy không, cái con nhỏ Tiểu Yến Tử này là của trời ban cho trẫm mà. Nó giống như một món ăn khai vị. Có nó bao nhiêu ưu phiền đều tan biến. Ha ha! Trẫm thấy rất thích cái món khai vị này! Hoàng hậu hãy bắt chước trẫm đi!

Hoàng hậu còn chưa nguôi cơn giận. Nhưng vua lại rất tự nhiên, vỗ lên vai hoàng hậu tiếp.

- Tay của Tiểu Yến Tử bị Ái khanh giẫm phải, còn chân của nó lại đụng vào long sàng bị đau. Vậy thì cứ coi như nó đã bị phạt rồi vậy, đừng thắc mắc nữa nhé.

Rồi quay sang đám Vĩnh Kỳ, vua nói:

- Riêng về các ngươi, mỗi người phải về thảo một tấu chương, bàn cách ứng phó loạn ở biên cương cho trẫm.

Cả ba nghe vua phán vậy, mừng ra mặt, đồng tấu.

- Dạ xin tuân mệnh!

Thế là chuyện lớn trốn ra khỏi cung đã được hóa giải. Bốn người rời khỏi thư phòng của mà hí hửng vô cùng. Họ không ngờ chuyện lại được giải quyết một cách êm đẹp như vậy. Nhĩ Thái tươi cười.

- Làm tôi muốn đứng tim, tưởng chết đến nơi rồi chứ!

Vĩnh Kỳ thấy chẳng có ai đi theo, hỏi Tiểu Yến Tử.

- Này cho hỏi, cái câu “Nước có Càn Long, lúa thóc chẳng sâu rầy" là có thật hay cô bịa ra?

Tiểu Yến Tử tròn xoe đôi mắt.

- Câu đầu thì có thật, nhưng câu sau không phải như vậy, tôi không nhớ rõ, hình như không tốt lắm.

Nhĩ Khang kinh ngạc.

- Hèn gì tôi nghe thấy nó làm sao đó, nhớ lại xem thế nào?

- Tôi thật tình không nhớ mà, nhưng tôi biết Tử Vy biết, muốn rõ thì đi hỏi Tử Vy vậy.

Ba gã con trai nhìn nhau. Một lúc Nhĩ Khang thở ra, nói:

- Tôi thật khâm phục cô. Cái gì cô cũng nói được. Nhưng cô đã khiến cho Hoàng thượng hài lòng. Vậy là tốt.

Tiểu Yến Tử phất cao tay áo, nói một cách thích chí:

- Ha ha! Nhờ vậy mới qua ải một cách dễ dàng chứ. Chỉ có mấy người học cho nhiều, có cả pho chữ trong đầu, mà chẳng vận dụng được gì cả. Xem đây! Từ đây về sau ta sẽ đàng hoàng mà ra khỏi cung thôi. Ha ha!

Và không dằn được thích thú. Tiểu Yến Tử lại khoa tay múa chân tiếp.

- Khoái quá! Khoái quá! Tiếc là chẳng có xe ngay để ta đến kể cho Tử Vy biết chuyện này ngay!

Vĩnh Kỳ nghĩ đến tình hình căng thẳng ở biên cương, thở dài, rồi nói.

- Cô đừng có quá đắc ý, rồi làm những chuyện quá lố không hay. Mấy ngày nay tình hình ở biên cương rắc rối lắm, hoàng thượng vì chuyện nước nên không vui, chẳng còn tâm trí gì nên mới tha cho cô đấy.

Lời của Vĩnh Kỳ làm không khí nặng nề trở lại. Tiểu Yến Tử tuy không rành, nhưng cũng tỏ ra quan tâm.

- Bọn loạn loạn gì ở biên cương đó, sao không chịu ở yên làm ăn mà bày chuyện rắc rối chi vậy? Để cho Hoàng A Ma và các người phải buồn bực?

Ba người nghe Tiểu Yến Tử nói phải cười xòa. Nhĩ Thái giải thích:

- Đó là những sắc tộc nhỏ, những bộ lạc họ không muốn thuần phục chúng ta nên nổi loạn. Chuyện này rất phức tạp, khó nói lắm.

Và để chuyển hướng đề tài. Vĩnh Kỳ hỏi:

- Tiểu Yến Tử, mấy ngón tay của cô thế nào rồi?

Nhĩ Thái cũng chen vào:

- Còn chân cô còn đau nhức không?

Tiểu Yến Tử nhìn hai người. Chợt ré lên cười.

- Đương nhiên là đau, nhưng cũng có mức độ chứ? Ban nãy trước mặt Hoàng A Ma mình phải phóng đại một chút mới vượt ải được, rõ chưa?

Ba gã trai trẻ lại nhìn Tiểu Yến Tử với ánh mắt khâm phục. Trong khi Tiểu Yến Tử làm như không biết, ngước lên nhìn trời nói.

- Nếu có Tử Vy vào cung sống chung với tôi thì hay biết mấy. Vì cô ấy cái gì cũng biết cả sẽ giúp rất nhiều cho tôi.

Nhĩ Khang nghe giật mình. Nhưng rồi một ý niệm chợt lóe ra trong đầu. Sao lại không thể thực hiện được chứ?

Tối hôm ấy, ở Phước Phủ, Tử Vy cũng được thông báo đầy đủ diễn biến của sự việc, Tử Vy mừng vì Tiểu Yến Tử lại vượt qua được một ải khó. Đối với các pha mạo hiểm của Tiểu Yến Tử, Nhĩ Khang có vẻ khâm phục, không ngớt khen ngợi.

- Cô ấy là một người khả năng đặc biệt, ai đến gần dễ bị lôi cuốn theo, lại có tài hóa giải. Vì vậy mọi việc như chẳng có gì là khó với cô ta. Chúng tôi lo lắng mà cô ta lại tỉnh bơ ngay cả những lời dặn dò, cô ta cũng chẳng nhớ. Nhưng rồi lại ứng phó rất tài. Chẳng cần chuẩn bị gì mà đâu lại vào đấy. Ngay cả hoàng thượng đang bực cũng phải cười. Quả là một người kỳ tài, tôi còn phải khâm phục, rất khâm phục!

Tử Vy tròn mắt ra nghe, thấy Tử Vy mở to mắt nhìn, Nhĩ Khang mới nhớ ra, hỏi.

- À còn nữa, thế “Nước có Càn Long, lúa thóc chẳng sâu rầy" là gì vậy?

Tử Vy cười nói:

- À... đúng ra đó là “Nước có Càn Long, vận nước hưng long" đấy mà.

- Thì ra là vậy!

Đến đấy Nhĩ Khang mới hiểu, và càng thấy khâm phục Tiểu Yến Tử nhiều hơn.



Tác phẩm khác:
Cánh buồm đỏ thắm - Alexandre Grin
Doanh Tuyết - Quỳnh Dao
Mụ phù thủy - Gloria Ericson
Người nhạc sĩ mù - V. Korolenko
Cõi chết - James Joyce
Bản du ca cuối cùng - Erich Maria Remarque
Chuyện tình - Erich Segal
Đất tiền đất bạc - Mario Puzo
Yêu truyền kiếp - Hoàng Ly
Tiếng gọi nơi hoang dã - Jack London
Thiên mộc sắc kiếm - Độc Cô Hồng
Nửa chừng xuân - Khái Hưng
Dặm đường vàng - John Sherlock
Olive Twist - Charles Dickens
Francois - Chú bé gù - Le Comtesse De Ségur

 
 
 
 
 
Thiet ke web