Doanh Tuyết
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7


 
  Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
     
 
  Sắp xếp theo Tác giả
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
   
 
Doanh Tuyết
Quỳnh Dao

Phần 6

Doanh Tuyết xem ra rất bình tĩnh, rất an nhàn. Nàng đang vẽ tranh. Nàng vẽ phác một nhân vật. Đấy là một chàng trai rất gầy, gương mặt xương xương, đôi mắt rất sâu sắc, rất lạnh lùng và khó hiểu. Chàng con trai nầy là ai? Nó có thể... mang một ý nghĩa đặc biệt gì chăng? Chàng lẩm bẩm, không biết phải nói gì:

- Doanh Tuyết...

Nàng không ngửa mặt lên:

- Ngồi chơi một chốc, tôi sắp vẽ xong rồi!

Chàng im lặng bên cạnh, cố gắng giữ lòng can đảm của mình, nhưng chàng cảm thấy thật khó chịu. Một lúc lâu sau, có lẽ chừng một tiếng đồng hồ thì nàng vẽ xong. Chàng cố giữ giọng tự nhiên:

- Vẽ đẹp quá! Sống lắm nhất là đôi mắt. Ai vậy?

Nàng lơ đễnh:

- Một người bạn.

Chàng buồn hiu:

- Là bạn?

Nàng đáp tự nhiên:

- Người bạn thân, nhưng đã lâu rồi không gặp.

Chàng hỏi:

- Sao không nghe cô nhắc đến?

Nàng tươi cười:

- Những chuyện tôi không nhắc đến còn nhiều lắm.

Nàng vào phòng rửa tay, năm phút sau thì trở ra. Chàng không dám nhìn nàng:

- Tôi rất hối hận... về việc xảy ra hôm trước.

Nàng khoác tay:

- Thôi đừng nhắc nữa.

Chàng nói:

- Tôi biết cô vẫn còn giận.

Nàng nhún vai:

- Tôi hết giận lâu rồi. Chẳng phải anh cố ý mà.

Chàng mừng rỡ:

- Cô đã tha thứ cho tôi?

Nàng đáp:

- Không phải vấn đề tha thứ mà là tôi đã quên rồi.

Chàng sửng sốt. Quên rồi? Đấy là nghĩa gì? Chàng hỏi:

- Tôi không hiểu, Doanh Tuyết!

Nàng hỏi lại chàng:

- Đối với một việc vô nghĩa thì mình nhớ để làm gì?

Lòng chàng càng buồn thêm:

- Không có ý nghĩa?

Nàng nhìn thẳng vào chàng:

- Anh không nhận là nó vô nghĩa sao?

- Tôi!...

Nàng rất bình thản:

- Tôi còn nhớ anh đã nói, giao thiệp với bạn gái nên biết dừng lại đúng lúc.

- Tôi có... nói những lời đó.

- Anh còn bảo khi sắp xảy ra cái nguy hiểm về tình yêu, thì anh sẽ vung kiếm chặt đứt sợi dây tình ái đó.

Chàng gật đầu:

- Tôi có nói.

Nàng nghiêm trang:

- Nếu vậy, thì đây chính là lúc anh cần phải hành động.

- Nhưng tôi cũng có nói... nếu tôi gặp một cô gái làm cho tôi xiêu lòng thì...

Nàng ngắt lời với giọng quả quyết:

- Người đó không phải là tôi. Tôi không phải là cô gái làm cho anh xiêu lòng.

Giọng nói của chàng cứng rắn hơn:

- Doanh Tuyết, cảm giác của riêng tôi cô làm sao biết được?

Nàng cười, nói một câu nhiều ngụ ý:

- Tôi có thể đoán được. Hơn nữạ... tình cảm nếu có xảy ra, thì cần phải là một thứ tình cảm song phương, phải không?

Chàng nhìn nàng chăm chú. Song phương? Chàng hỏi:

- Ý cô muốn nói gì...?

Nàng nghiêm trang:

- Chúng ta là bạn. Chỉ là bạn mà thôi. Tôi chẳng hề yêu anh!

- Doanh Tuyết!...

- Yêu không phải là một chuyện giản dị. Tôi chưa có kinh nghiệm, nhưng tôi có thể đoán biết. Tôi không thể nào yêu anh được.

Mặt chàng thiểu não:

- Tôi không hiểu!

Mối tình đầu tiên trong đời chàng đã gặp trở ngại.

Nàng vẫn nghiêm trang:

- Rồi anh sẽ hiểu. Chúng ta hoàn toàn không thích hợp với nhau đâu.

Chàng cố cãi:

- Tình yêu không nên có điều kiện, càng không nên nói thích hợp hay không.

Nàng gật đầu:

- Tôi hiểu! Nhưng tôi không yêu anh. Tôi chỉ xem anh như là người anh ruột, hay người em ruột vậy!

- Doanh Tuyết!...

- Tôi tuy nhỏ hơn anh, nhưng về mặt ấy tôi rất lý trí. Lời nói nào của tôi cũng đều chân thành cả.

Chàng mỉm cười đau đớn:

- Nếu vậy... tôi không có tí hy vọng nào?

Nàng đáp:

- Đừng quá bi quan như thế. Anh còn nhiều bạn gái và có thể quen biết với nhiều người khác nữa.

- Nhưng... họ nào phải là cô!

Nàng cười:

- Chẳng ngờ anh còn non nớt hơn tôi nữa. Sự sáng suốt của anh trước kia đâu rồi?

Chàng cười đau đớn:

- Đứng trước mặt ái tình, thì không còn làm sao vung kiếm được.

Nàng an ủi:

- Đừng nên kẹt trong sự đau khổ đó. Ngoài tình yêu chúng ta hãy còn tình bạn.

Chàng lắc đầu:

- Cô tưởng từ đây tôi còn mặt mũi nào đến gặp cô sao?

Nàng kêu lên:

- Anh đâu phải là con người tầm thường quá vậy? Anh thế nào rồi Bồi Bồi?

Nàng đã cự tuyệt chàng. Nàng thẳng thắn cự tuyệt mối tình của chàng. Mặc dù chàng là người vui vẻ tự nhiên, nhưng trong lòng cũng không tra’nh khỏi sự khó chịu. Con người là thế, dù có vui vẻ tự nhiên tới đâu cũng không tránh khỏi cái thường tình đó. Riêng nàng chẳng hề thấy ái ngại, vì nàng nhận rằng thái độ của mình là đúng. Một khi không thích thì phải nói thẳng ra, kẻo sau này lại gặp rắc rối lớn, có thể đưa đến cả đôi bên đều bị khổ như nhau. Vấn đề cảm tình không thể vướng víu, để rồi làm hại cho người và cho chính mình phải không?

Sau bữa cơm tối nàng hối hả mặc vào một chiếc áo bông dày rồi bước ra cửa. Ban đêm đạp xe ngoài trời thật lạnh, nếu không mặc áo bông dày nàng không chịu nổi sức lạnh buốt của mùa đông. Nhất là từ bấy lâu nay nàng vẫn thích mặc theo cái "mốt" nửa đông nửa tây. Nó có một cái đẹp độc đáo. Hôm nay đến sớm, nàng bèn chọn một chỗ ngồi thích hợp hơn. Mới ngồi xuống xong, thì đã thấy một chàng con trai tới ngồi cạnh nàng. Người con trai này rất lạnh lùng, rất cô độc, thái độ thản nhiên như chung quanh chẳng có ai: một thái độ rất lạ lùng. Tuổi chàng lớn lắm là 18 thôi, đôi môi mím chặt, trông có vẻ rất bướng. Trước đây nàng không hề trông thấy chàng, vậy có lẽ là một học sinh mới. Chàng ném quyển sách xuống bàn thực mạnh, rồi chễm chệ ngồi xuống. Cặp chân dài của chàng duỗi thẳng đến gần Doanh Tuyết một cách không ngại ngùng. Đây là một chàng trai rất hiếm có. Doanh Tuyết ngoảnh mặt nhìn. Đấy là cái nhìn tự nhiên, không có ý gì, nhưng nàng đã bị hấp dẫn bởi y phục của chàng đang mặc.

Chàng ăn mặc thật bảnh bao. Bên ngoài khoác một chiếc áo lạnh ngắn, loại phi công Mỹ mặc trong thời kỳ chiến tranh Hàn Quốc, một bề đỏ tươi và một bề làm thẩm. Chàng mặc chiếc quần cao bồi ủi thẳng nếp, thật vừa vặn, thảo nào chàng ngồi xuống là phải giũi thẳng chân ra!

Doanh Tuyết chưa bao giờ thấy chàng con trai nào mặc kẻng và oai như vậy. Những chàng trai ngày nay thường thích mặc những y phục có nét đẹp như con gái, nhưng chàng trai nầy thì đặc biệt khác mẫu mực, rất có ý vị.

Thầy đã đến lớp, không còn thì giờ để nàng nghĩ ngợi lung tung nữa. Hai giờ học trôi qua thật nhanh. Doanh Tuyết đã ghi chú đầy ba trang giấy, những lời giản thích của thầy. Đấy là những vấn đề sau này tới kỳ thi vào đại học nàng rất cần đến. Thầy bước ra khỏi lớp. Nàng thu xếp bút tập và đứng lên. Nhưng đôi chân dài của chàng con trai bên cạnh vẫn cản trước mặt nàng. Nàng nhìn chàng đang ngồi yên với dáng điệu lười biếng. Tập vở của chàng không viết lấy một chữ, chỉ có những hình vẽ lung tung: nào máy bay, tàu thủy, xe đua, gái khỏa thân và còn nhiều tranh theo phái ấn tượng mà nàng xem không hiểu. Suốt trong hai giờ học chàng con trai nầy chỉ ngồi đây để vẽ những hình ảnh đó? Chàng ta đã lãng phí tiền bạc của mẹ cha quá!

Doanh Tuyết lên tiếng:

- Xin anh rút chân cho tôi ra, được không?

Chàng trai như chẳng nghe lời nàng nói, chậm rãi thu xếp sách vở, rồi lại chậm rãi đốt một điếu thuốc lá. Chừng ấy chàng ta mới thong thả thu chân lại, đứng lên. Nếu là người khác thì có lẽ đã tức giận lắm rồi, vì chàng ta thật đáng ghét, thái độ ngạo mạn như dưới mắt không người. Nhưng Doanh Tuyết thì không làm vậy. Nàng đứng ngắm một cách bình thản. Nàng trông thấy chàng ngênh ngang bước đi như một tên cao bồi, như một gã híp pi. Nàng bất giác mỉm cười. Chàng con trai nầy rất đặc biệt, có thể làm bạn được.

Trở lại lớp học lần sau, chàng trai lạnh lùng và ngạo mạn ấy cũng ngồi bên cạnh Doanh Tuyết. Chàng vẫn mặc chiếc áo phi công ngắn, vẫn mặc quần cao bồi ủi thẳng nếp và bó sát mình. Chàng có vẻ kẻng và oai ghê! Doanh Tuyết không gợi chuyện trước với chàng, vì một người con trai quái lạ như chàng có thể nói lơ, không thèm trả lời câu hỏi của nàng. Nàng không muốn mình bị ngượng ngịu trong trường hợp đó. Riêng chàng ta thì không bao giờ ngó thẳng vào ai và cũng dường như không bao giờ muốn mở miệng nói gì. Thật ra chàng hãy còn quá nhỏ, chưa đến mười tám tuổi. Có thể chàng còn nhỏ tuổi hơn Doanh Tuyết.

Mặc dù vào lớp học chàng không chăm chú nghe giảng bài, chỉ lo vẽ tranh vào vở, nhưng chàng không bao giờ vắng mặt. Chàng chỉ đến lớp ngồi chơi, không hiểu có mục đích gì? Doanh Tuyết càng lúc càng cảm thấy quái lạ, nàng muốn tìm hiểu về chàng. Nàng là một cô gái, luôn cảm thấy hứng thú đối với việc khác thường, kể cả đối với con người. Một hôm sau giờ tan học bỗng trời đổ mưa. Mưa rất to, dù muốn dầm mưa ra về cũng không được. Những học sinh nầy không quen biết nhau lắm, nên cũng không ai chuyện trò, chỉ ngồi buồn bã một mình. Doanh Tuyết ngồi yên một chỗ nhìn ra cửa sổ. Trận mưa không hiểu sẽ kéo dài đến bao lâu?

Chàng trai ấy vẫn chưa về, vẫn duỗi thẳng cặp chân dài gầm đầu lo vẻ ngoệch ngoạc trên vở. Chàng chẳng hề ngước mặt nhìn lên. Độ nửa tiếng đồng hồ sau, cơn mưa đã dịu, nhưng chưa tạnh hẳn... Một số học sinh đã dầm mưa ra về. Doanh Tuyết dời mắt khỏi cửa sổ. Nàng muốn ra về như họ. Nàng đứng lên, lại trông thấy cặp giò dài đang cản trước mặt. Nàng nhún vai, định bước ngang qua như mọi ngày, thì chẳng ngờ chàng trai lạ lùng đó đang nhìn thẳng vào nàng.

Doanh Tuyết rất thích chiếc áo phi công của chàng ta mặc, nên liền buột miệng hỏi:

- Nầy, chiếc áo của anh mặc trông oai ghê, cho tôi mượn mặc thử đi.

Ánh mắt của chàng trai thoáng hiện vẻ ngạc nhiên. Lời nói của Doanh Tuyết thật bất ngờ đối với chàng. Nhưng chỉ một vài giây đồng hồ sau, chàng ta chẳng cần nghĩ ngợi, cởi chiếc áo ra trao cho nàng. Giờ đây lại tới phiên nàng sửng sốt. Nàng không hiểu tại sao mọi việc lại xảy ra như vầy? Nhờ nàng là người rất tự nhiên, nên đã bình tĩnh cầm lấy chiếc áo, rồi cởi chiếc áo bông của nàng đang khoác ra, xỏ chiếc áo phi công vào mặc thử. Chiếc áo thật vừa vặn, không rộng và xem thật oai. Nàng thành thật:

- Còn chiếc quần cao bồi của anh nữa. Tôi cũng muốn mặc thử!

Nàng không nghĩ gì đến đôi bên là gái trai. Chàng bèn đứng dậy:

- Để tôi cởi cho cô thử.

Giọng của chàng cứng rắn lạnh lùng. Nàng chợt nhớ đây là lớp học, một nơi công cộng, vậy đâu tiện bảo chàng cởi quần cao bồi ra cho nàng mặc thử? Đấy là hành động thái quá. Nàng vội ngăn:

- Không! Không cần. Dịp sau anh mang theo một chiếc cho tôi mượn.

Chàng ngồi trở xuống, mỉm một nụ cười rất ngây thơ. Chàng rất ngây thơ chăng?

- Tôi có cả tá thứ quần cao bồi này.

Nàng thè lưỡi:

- Cả tá? Đều là hàng ngoại quốc cả.

Chàng đáp:

- Chị tôi ở Mỹ gởi về cho tôi.

Doanh Tuyết tưởng chàng không bao giờ mở miệng, thế mà chàng nói chuyện với nàng thật vui, quả là một việc bất ngờ. Nàng lại hỏi:

- Chiếc áo ngắn nầy cũng vậy?

Chàng đáp:

- Không! Tôi hỏi mua lại với một người phi công Mỹ đấy.

Nàng khen thật tình:

- Chiếc áo nầy thật oai!

Chàng đáp lơ đễnh:

- Cô thích thì lấy đi. Tôi sẽ tìm chiếc khác.

Nàng lắc đầu:

- Tôi mặc coi kỳ lắm, vậy để anh mặc đi. Tôi chỉ muốn mặc thử thôi. Chàng nhìn nàng:

- Cô đặc biệt quá!

Nàng cười:

- Anh mới đặc biệt. Mỗi ngày vào lớp học anh làm gì?

Chàng đáp:

- Ông già bắt buộc tôi.

Nàng không hiểu:

- Ông già?

Chàng cắt nghĩa:

- Ba tôi!

Nàng thông cảm:

- Ồ... khổ quá vậy? Bị bắt buộc phải tới đây! Thế nhưng anh không bao giờ vắng mặt.

Chàng cười rất ngây thơ:

- Không cúp cua được!

- Tại sao? Anh luôn bị theo dõi?

Chàng đáp:

- Gần như vậy, chờ chốc nữa rồi cô sẽ thấy.

Nàng hỏi:

- Xem chừng anh không thích học. Anh không thích thi vào đại học sao?

Chàng vung nắm tay:

- Tôi chỉ thích đánh lộn.

Nàng không ngạc nhiên:

- Đánh lộn? Một ý thích rất đặc biệt! Dáng điệu của chàng đúng là một gã cao bồi.

Chàng lấy làm lạ:

- Cô không sợ sao?

Nàng hỏi lại:

- Tại sao phải sợ? Lúc tôi nhỏ, tôi cũng từng đánh lộn.

- Bây giờ còn đánh không?

Nàng lắc đầu:

- Không! Bây giờ lớn rồi!

Chàng bỗng nói:

- Tôi còn thích chạy xe thực nhanh.

Nàng hỏi:

- Như các tay đua nổi tiếng? Thật là thích thú!

Chàng tỏ ra thích thú hơn:

- Cô thích không? Để có dịp tôi mời cô cùng ngồi xe với tôi một lần.

Thì ra bên trong nét mặt lạnh lùng và kiêu ngạo của chàng chỉ là cái tánh trẻ con, non nớt. Nàng thành thật:

- Hứa thì nhớ nhé!

Chàng hỏi:

- Cô gọi là Châu Doanh Tuyết?

Nàng lấy làm lạ:

- Sao anh biết?

Chàng thu xếp sách vở:

- Tôi nghe thầy gọi tên cô.

Nàng hỏi:

- Thế còn anh?

Chàng suy nghĩ giây lát, nói với giọng trẻ con:

- Cô cứ gọi tôi là B.B. được rồi. Các bạn đều gọi tôi như thế.

Nàng cười:

- B. B.? Có phải tên cô đào xi nê gợi cảm của Pháp không?

Chàng nghiêm nghị:

- Không! Đấy là Big Boy! Đại nam nhi!

Nàng lại cười:

- Được tôi gọi anh là Big Boy vậy. Nghe hay ghê!

Hai người cùng ra về. Doanh Tuyết thấy bên vệ đường chực sẵn một chiếc xe hơi bóng loáng, màu đen. Nàng không biết hiệu xe, nhưng biết đây là loại xe đắt tiền. Người tài xế nhảy xuống mở cửa cho Big Boy. Chàng liếc nhìn Doanh Tuyết rồi bước vào xe. Hằng ngày có xe đưa xe đón, vậy có lẽ đấy là sự theo dõi như chàng đã nói.

Từ đấy về sau Doanh Tuyết và Big Boy thường gặp gỡ trò chuyện với nhau. Nàng khích lệ chàng học, và lần lần chàng bỏ được tánh lười biếng. Bắt đầu nghe giảng bài và làm bài. Chàng tiến bộ thật nhanh.

Đến kỳ thi, Big Boy đã đủ điểm trung bình. Chàng mừng rỡ bảo người tài xế mang giấy thi về cho cha chàng, một phú thương xem. Còn chàng dẫn Doanh Tuyết đến một nhà hàng để ăn và khiêu vũ gọi là đền ơn. Doanh Tuyết bằng lòng và hai người đã đến vũ trường. Nơi đây Big Boy gặp một cô gái tên gọi là Ma ri. Sau khi tiếng nhạc nổ lên Big Boy mời Doanh Tuyết ra nhảy, nhưng nàng từ chối. Thế là Big Boy và Ma ri đứng lên cùng bước theo điệu nhạc. Doanh Tuyết khẽ gật đầu. Hai người họ xem ra rất xứng đôi. Big Boy thật xứng với một cô gái xinh đẹp như MaRi. Nàng thường chúc lành cho họ. Nàng ngồi lại bàn ăn sandwich và uống nước trái cây. Con người của nàng là thể. Chỉ cần người khác được vui vẻ là nàng thấy vui, còn chính mình không quan trọng. Nàng vừa để ly xuống, bỗng nhận thấy có người đang đứng trước mặt. Trời! Có chàng trai nào lại dám mời một cô gái mặc quần cao bồi như nàng bước ra khiêu vũ? Nàng ngửa mặt nhìn thì sửng sốt ngay! Có đâu lại gặp gỡ bất ngờ như vậy?



Tác phẩm khác:
Mụ phù thủy - Gloria Ericson
Người nhạc sĩ mù - V. Korolenko
Cõi chết - James Joyce
Bản du ca cuối cùng - Erich Maria Remarque
Chuyện tình - Erich Segal
Đất tiền đất bạc - Mario Puzo
Yêu truyền kiếp - Hoàng Ly
Tiếng gọi nơi hoang dã - Jack London
Thiên mộc sắc kiếm - Độc Cô Hồng
Nửa chừng xuân - Khái Hưng
Dặm đường vàng - John Sherlock
Olive Twist - Charles Dickens
Francois - Chú bé gù - Le Comtesse De Ségur
Những bóng ma - Paul Auster
Những chiếc cầu ở quận Madison - Robert James Waller

 
 
 
 
 
Thiet ke web