Thiên mộc sắc kiếm
Hồi 1: Mở đầu
Hồi 2: Khởi giải
Hồi 3: Thư sát
Hồi 4: Lạc Hồng
Hồi 5: Dị tú
Hồi 6: Giao cát
Hồi 7: Phá hoại
Hồi 8: Ác đấu
Hồi 9: Ân nghĩa
Hồi 10: Trường thiệp
Hồi 11: Nguy biến
Hồi 12: Nhục phiếu
Hồi 13: Huyết tiễn
Hồi 14: Chung trạm
Hồi 15: Khiếu trận
Hồi 16: Phong ba
Hồi 17: Ngang ngược
Hồi 18: Ác đấu
Hồi 19: Tập kích
Hồi 20: Nham hiểm
Hồi 21: Giết sạch
Hồi 22: Phụng chí
Hồi 23: Duyên khởi
Hồi 24 Xông trận
Hồi 25: Đường hẹp
Hồi 26: Đường hẹp
Hồi 27: Êm dịu
Hồi 28: Thủ túc
Hồi 29: Đạo nghĩa
Hồi 30: Vây diệt
Hồi 31: Bắt sống
Hồi 32: Liên tâm


 
  Sắp xếp theo Tựa
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
     
 
  Sắp xếp theo Tác giả
A B C D E G H
I K L M N O P
Q R S T U V X
Y Z          
 
   
 
Thiên mộc sắc kiếm
Độc Cô Hồng

Hồi 25: Đường hẹp

Vừa trở về nha môn, Trang Dực chưa kịp xử lý giấy tờ gì thì đã thấy Tiền Nhuệ hấp tấp lao vào nội đường.

Trang Dực bình thản hỏi:

- Có chuyện gì mà ngươi hấp tấp quá vậy...

Tiền Nhuệ bước tới hai bước, cúi người nói:

- Vừa rồi có người đến mật báo là Vô Tâm Hoa Lạc Hồng đã xuất hiện ở vùng này rồi.

Trang Dực hơi giật mình, ngồi thẳng người dậy, hỏi:

- Lúc nào... lúc nào...

- Trước đây một canh giờ, Hoa Lạc Hồng cùng hai nhân vật không rõ lai lịch cùng xuất hiện ở tiệm trà lão Lý cách bến đò không xa. Bọn họ di chuyển rất là bí mật, tụ nhau lại ở góc tiệm trà, ba người thì thầm với nhau, không biết nói những chuyện gì...

Nhắc đến Hoa Lạc Hồng, Trang Dực thấy nhói ở ngực. Chàng đương nhiên không quên được món nợ máu của Cẩu Thọ Tường, không quên được thủ đoạn độc ác của tên họ Hoa.

Ngay lập tức, Trang Dực đứng bật ngay người dậy, đưa tay gỡ trường kiếm ở trên tường xuống.

- Kẻ họ Hoa vẫn còn ở tiệm trà lão Lý chứ...

- Người đến mật báo bảo rằng hắn vẫn còn ở đó.

- Triệu tập Nhan Thiên Bảo, Phí Lương, Đoạn Đại Phát chuẩn bị hành động.

Ngươi cũng đến nữa, nhớ kêu luôn kẻ gánh cháo bán đối diện nha môn luôn.

Tiền Nhuệ ngơ ngác không hiểu:

- Kẻ bán cháo à... Sao lại kêu y...

Trang Dực lúc này mới nhớ ra là mình chưa nói với Tiền Nhuệ vai trò bí mật của mình. Trang Dực cũng không muốn nói nhiều, chỉ nói:

- Cứ kêu y, nói là bọn ta đi đến tiệm trà lão Lý bắt kẻ họ Hoa.

Tiền Nhuệ ngẩn người ra:

- Lão Tổng, thuộc hạ vẫn chưa hiểu. Công việc của Tổng đề đốc Ty tại sao lại đi gọi kẻ ngoài đường vậy...

Trang Dực hơi cười, nói:

- Tại vì làm như vậy thì trong lúc nguy kịch có thể có được sự hiệp trợ.

Tiền Nhuệ nghi hoặc:

- Lão Tổng hẳn là người của một tổ chức nào khác...

Trang Dực xua tay nói:

- Quan dân đồng tâm. Thôi mau đi giải quyết công việc đi.

Một lát sau, Tiền Nhuệ quay lại báo tất cả mọi người đang đợi lệnh xuất phát.

Trang Dực không nói gì, gật đầu đi luôn.

Tổng đề đốc Ty cách bến sông không quá ba bốn dặm, một hàng người đi ngõ tắt, không lâu sau đã đi đến tiệm trà của lão Lý.

Bọn họ vừa mới tản ra thì tấm màn cửa của tiệm trà được vén lên, ba người nghiêng nghiêng ngã ngã đi ra.

Trong ba người, Vô Tâm Hoa Lạc Hồng đi đầu tiên.

Trang Dực còn chưa áp sát thì Hoa Lạc Hồng đã phát hiện ra tình thế bất ổn. Hoa Lạc Hồng ngước mắt lên nhìn, liền bắt gặp ánh mắt như có lửa đốt của Trang Dực.

Tiền Nhuệ, Phí Lương, Nhan Thiên Bảo, Đoạn Đại Phát ngay lập tức tản ra bốn phía, hình thành nên một trận thế bao vây.

Không khí lúc này như ngưng trệ, nặng nề.

Hai kẻ đi phía sau Hoa Lạc Hồng ban đầu vẫn chưa hiểu đang xảy ra chuyện gì, đến lúc thấy có bốn Thiết Bộ Đầu mặc quan phục thì mới biết là có quan nha đến bắt người. Nhưng bắt ai thì hai kẻ này cũng không khẳng định được.

Hoa Lạc Hồng lạnh lùng nói:

- Trang Dực, ngươi biết tin thật nhanh.

Trang Dực cứng rắn nói:

- Hoa Lạc Hồng, ngươi còn chưa cúi đầu chịu trói hay sao...

Hoa Lạc Hồng thản nhiên cười nhạt:

- Ngươi cũng biết là ta không bao giờ cúi đầu chịu bắt. Ngươi muốn bắt người thì cứ bắt, ta xem ngươi có bản lãnh không nào.

Trang Dực lạnh lùng nói:

- Ta đã cảnh cáo ngươi, Hoa Lạc Hồng. Nếu chống cự thì bọn ta có quyền giết không tha.

Hoa Lạc Hồng không thèm để ý, nói:

- Bọn ngươi lúc nào chẳng giết không tha. Đừng có buông nhiều lời trước mặt mọi người, hãy hành động đi.

Tiền Nhuệ long mắt lên, quát lớn:

- Trước vương pháp lại dám ngoan cố phản kháng. Ngươi không muốn sống nữa rồi chứ...

Hoa Lạc Hồng khinh miệt nói:

- Thân phận của ngươi không đáng nói chuyện với ta, hãy đứng sang một bên.

Trang Dực quắt mắt nhìn Tiền Nhuệ, ngăn cản Tiền Nhuệ manh động, rồi đưa mắt nhìn hai kẻ phía sau Hoa Lạc Hồng, gằn giọng nói:

- Hai ngươi hãy mau nói tính danh.

Hai người này, một kẻ mặt núc thịt, một kẻ mắt lồi như mắt cá, đưa mắt nhìn nhau.

Kẻ mặt núc thịt cười gằn nói:

- Này kẻ họ Trang, đừng có quát tháo như vậy chứ. Bọn ta không có tội gì để mà sợ phải giấu tên. Ta tên Chu Khuê, còn đây là bằng hữu Bao Triệu Sinh của ta.

Lúc này, Phí Lương dựng ngược lông mày lên, quát:

- Lão Tổng, thuộc hạ biết rõ hai kẻ này. Chu Khuê có ngoại hiệu là Nhân Diện Viên, Bao Triệu Sinh hỗn danh Thuận Phong Nhĩ, là nhân vật chuyên nghe lén, ăn trộm, luôn luôn đi chung với nhau.

Trang Dực liền hỏi:

- Trong danh sách truy nã có tên bọn chúng không...

- Đã liệt trong danh sách ba năm trước.

Chu Khuê kêu lên:

- Đây là cái trò gì thế hả... Chuyện nhỏ mấy năm trước đây mà các ngươi cũng xem là án à... Khốn kiếp, bọn gây rối hơn bọn ta trong giang hồ, sao các ngươi không bắt đi, mà lại đi bắt bọn ta hả...

Trang Dực nói:

- Bắt được kẻ nào hay kẻ ấy. Sao các ngươi còn đi theo Hoa Lạc Hồng...

Hoa Lạc Hồng lạnh lùng nói:

- Trang Dực, đừng có mà hù dọa. Bọn ta đã ở đây, ngươi cứ việc ra tay đi.

Trang Dực mỉm cười, cùng lúc kiếm quang lóe lên. Thiên Mộc sắc kiếm đâm thẳng vào Hoa Lạc Hồng.

Đồng thời, Song Hợp Đao của Tiền Nhuệ cũng vung lên, thét lớn:

- Huynh đệ hãy xông lên.

Đoạn Đại Phát vọt thẳng lên không, xích sắt nhắm đầu Chu Khuê quất xuống.

Chu Khuê bước sấn tới, đoản đao đâm thẳng vào Đoạn Đại Phát. Phí Lương không một tiếng nói, vung mạnh côn lên. Chu Khuê vội quay ngược đoản đao gạt đỡ côn của Phí Lương, vừa chạm vào thân côn, đã bị chấn lui ba bước.

Bao Triệu Sinh múa Nga Mi Thích trong tay, đang cuồng loạn chống đỡ Song Hợp Đao của Tiền Nhuệ.

Chỉ trong mấy chiêu, Bao Triệu Sinh đã lâm vào thế hạ phong.

Trang Dực ác đấu với Hoa Lạc Hồng càng lúc càng kịch liệt, càng lúc càng hung hiểm. Cây roi của Hoa Lạc Hồng quất vun vút, tiếng rít xé gió, quét trong không trung, ánh sáng lấp lóe.

Thiên Mộc sắc kiếm của Trang Dực như ánh điện, đường kiếm liên hoàn, kiếm quang sáng rực, ánh thép loang loáng, lành lạnh.

Đột nhiên Hoa Lạc Hồng cúi rạp người xuống, rồi nhanh như chớp quất roi lên như một cơn lốc xoáy.

Trang Dực như lọt vào trong màn lưới roi, kiếm cũng vung lên xoáy cuộn theo đường roi.

Thừa lúc cơn lốc xoáy roi giảm cường độ, Thiên Mộc sắc kiếm ngay lập tức phóng thẳng vào tay cầm roi của Hoa Lạc Hồng. Trong chớp mắt, khuỷu tay trái của Hoa Lạc Hồng đã bị đứt lìa.

Vì lọt trong cơn lốc xoáy roi, Trang Dực cũng không tránh khỏi chịu hai vết roi trước ngực và sau lưng, thân hình nhuộm máu đỏ tươi.

Ngay lúc này, dây xích sắt của Đoạn Đại Phát đã quấn vào cổ của Chu Khuê.

Đoạn Đại Phát quất mạnh dây xích, Chu Khuê lảo đảo bước chân, trọng tâm bất ổn.

Phí Lương thừa cơ xông tới, quất một côn vào lưng của Chu Khuê. Chu Khuê thét lên một tiếng, đổ gục xuống đất.

Bao Triệu Sinh nhìn thấy vậy liền mất tinh thần. Tiền Nhuệ liền tức thời phóng đao tới. Bao Triệu Sinh hốt hoảng, chưa kịp phản ứng gì thì Nhan Thiên Bảo từ nơi đâu đột ngột xuất hiện, chồm tới ôm lấy hông của Bao Triệu Sinh, hất tung lên. Thân thể Bao Triệu Sinh bay lên, văng ra xa rồi nặng nề rơi xuống đất.

Lúc này Hoa Lạc Hồng nghiến răng chịu đau đớn, tung người lên không trung, lộn ngược vài vòng, trong nháy mắt đã ở ngoài xa sáu bảy trượng.

Trang Dực quyết không để cho Hoa Lạc Hồng chạy thoát, liền truy theo.

Tiền Nhuệ, Đoạn Đại Phát thấy vậy liền vội vàng rượt theo.

Tiền Nhuệ vừa chạy vừa kêu lên:

- Các vị còn lại hãy xử trí hai tên đó. Bọn ta theo lão Tổng truy bắt kẻ họ Hoa đây.

Hoa Lạc Hồng tuy bị thương nặng nhưng động tác vẫn nhanh nhẹn. Trang Dực tận lực đuổi theo sau. Khoảng cách giữa hai người tuy càng lúc càng được rút ngắn nhưng rất chậm. Tiền Nhuệ và Đoạn Đại Phát bị bỏ rơi lại đằng sau nhưng vẫn còn trong tầm nhìn nên vẫn đuổi theo kịp.

Máu rơi từng giọt lấm tấm trên đường nhưng Hoa Lạc Hồng vẫn không cảm thấy gì, thân hình vẫn lao đi vun vút, dường như tinh lực vẫn không bị suy yếu đi.

Trang Dực tất nhiên không tin như vậy. Chàng biết rõ là lúc muốn thoát thân thì Hoa Lạc Hồng có thể cố gắng vượt qua bản thân mình nhưng sự cố gắng này chỉ là tạm thời mà thôi, không thể kéo dài mãi được.

Cuộc truy đuổi đã được hơn hai mươi dặm đường. Lúc này Hoa Lạc Hồng đã chạy tới một vách núi. Y dừng lại và xoay người lại, sắc mặt trắng xanh, hơi thở dồn dập nhưng thần thái của y vẫn lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh chăm chú nhìn Trang Dực đang tiến đến gần.

Trang Dực với bạch bào rách nát, vết máu khô nhuộm đỏ bạch bào, dừng lại cách Hoa Lạc Hồng mười bước. Trang Dực vẫn không thể xác định được ý đồ của đối phương nhưng có một điều có thể biết chắc, đó là kẻ họ Hoa sẽ không bao giờ chịu thúc thủ, vô luận thế nào, chắc chắn sẽ có một trận huyết chiến xảy ra.

Ngọn roi trong tay Hoa Lạc Hồng hơi rung rung, giống như một con độc xà đang vờn vờn con mồi.

Trang Dực hít mạnh một hơi, chậm rãi nói:

- Cơ hội của ngươi không lớn đâu, Hoa Lạc Hồng. Ta nghĩ ngươi cũng đang nghĩ như thế.

Hoa Lạc Hồng tuy mệt nhọc nhưng vẫn cứng rắn nói:

- Đối với chuyện sinh tử thì ta rõ ràng hơn ngươi. Một kẻ tàn phế như ta thì có sống sót ở trên đời này cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Trang Dực gằn giọng nói:

- Thấy được như thế thì hay đấy. Thế thì ngươi hãy tự xử mình đi.

Trang Dực vừa dứt lời thì ngọn roi của Hoa Lạc Hồng đã vụt tới “phựt” một tiếng xé không gian.

Trang Dực vẫn đứng bất động, trường kiếm siết chặt trong tay, đưa lên đỡ, nhưng ngay lập tức ngọn roi chuyển thế, vụt xuống như mưa.

Thiên Mộc sắc kiếm liền quay vòng vòng, che kín khắp châu thân Trang Dực, trong nháy mắt đã đỡ gạt hai mươi chín roi. Thoáng một cái, Trang Dực phóng thẳng người lên, cả người lẫn kiếm phóng thẳng vào Hoa Lạc Hồng. Kẻ họ Hoa lại liên tiếp vung mạnh ba roi nhưng đều hụt cả. Y định nhảy lùi mấy bước nhưng chỉ kịp thét lên một tiếng, máu đã trào ra ướt đẫm hông.

Từ xa, có bóng người vừa tiến lại vừa kêu to. Thì ra Tiền Nhuệ và Đoạn Đại Phát đã đuổi đến kịp.

Nhưng người đến không chỉ có Tiền Nhuệ và Đoạn Đại Phát, mà ở vách núi xuất hiện thêm một người, một Tử Y quái khách tóc đỏ như lửa.

Trong nháy mắt, Tử Y quái khách đã xuất hiện ngay trước mắt.

Hoa Lạc Hồng thân hình run run, nhìn không chớp Tử Y quái khách. Y mấp máy nói:

- Nhiếp Long, ngươi đến trễ rồi.

Vừa nghe thấy Hoa Lạc Hồng kêu đến tính danh của người mới đến, trong lòng Trang Dực bất giác cảm thấy nặng nề. Nhiếp Long là ngoại hiệu của Cuồng Diệm, một trong Tam quỷ Tứ độc, danh chấn thiên hạ, cùng Hoa Lạc Hồng đồng thuộc Tam quỷ.

Ngày thường, rất ít khi nghe bọn họ đi chung với nhau, nhưng tình huống lúc này chứng tỏ Tam quỷ có sự liên thông âm thầm với nhau.

Nhiếp Long khàn khàn giọng nói:

- Ta vốn phải sớm phát giác động tĩnh rồi nhưng ngươi biết đấy, mệt mỏi cả đêm, quá buồn ngủ nên đầu óc nặng nề, nhưng ta không ngờ ngươi lại bị trọng thương như vậy.

Hoa Lạc Hồng buồn thảm nói:

- May mà cũng còn chưa trễ lắm, nếu trễ hơn nữa thì ngươi chẳng thể gặp mặt ta nữa đâu.

Nhiếp Long ánh mắt sắc như dao, lẫm liệt nói:

- Đừng nói bi quan như vậy, vẫn chưa thể nói trước ai sống ai chết. Hoa Lạc Hồng, ai làm thương tổn ngươi như vậy...

Hoa Lạc Hồng đưa mắt về phía Trang Dực nói:

- Kẻ đứng trước mắt ngươi đó, Nhiếp Long.

Hai mắt Nhiếp Long sáng lên, nhìn trừng Trang Dực, nói:

- Ngươi hành hạ Hoa Lạc Hồng đến mức như vậy thì hẳn là có thù sát phụ với y hay là hận đoạt thê...

Trang Dực bình thản nói:

- Kẻ họ Hoa là trọng phạm của triều đình, đã giết hại quan nhân. Về mặt luật pháp thì cần phải bắt hắn để quy án nhưng hắn đã kháng cự lại nên bon ta chỉ theo luật mà hành sự. Nếu ngươi nhúng tay vào ngăn trở thì tất cũng đồng phạm với Hoa Lạc Hồng, bọn ta cũng bắt luôn thể, tuyệt không buông tha.

Nhiếp Long cười nhạt nói:

- Ngươi là ai mà nói những lời hắm doạ thế hả...

Hoa Lạc Hồng tiếp lời:

- Y là Trang Dực...

Nhiếp Long liền “ồ” lên một tiếng nói:

- Hóa ra ngươi là Trang Dực. Thế thì nợ cũ nợ mới cùng trả luôn thể.

Trang Dực nói:

- Nhiếp Long, ta khuyên ngươi đừng đi cùng con đường với Hoa Lạc Hồng. Ngươi muốn tìm người kết bạn thì ta cho rằng ngươi không nên kết bạn với hắn.

Nhiếp Long “hừ” một tiếng nói:

- Đây là chuyện của ta, cách nhìn của ngươi không chính xác đâu.

Lúc này, Tiền Nhuệ và Đoạn Đại Phát đã lướt tới, nhìn thấy tình hình trước mắt, lập tức hiểu rõ tình huống đại khái. Hai người chia nhau đứng ở hai bên của Trang Dực.

Nhiếp Long thản nhiên nhìn hai người vừa đến, nhẹ nhàng cởi áo ngoài, liền lập tức lộ ra một sợi dây lưng da buộc ở thắt lưng. Trên sợi dây da có móc đầy dùi sắt, mũi dùi bằng bạc nhấp nháy sáng. Y cởi sợi dây lưng ra và nắm chặt ở trong lòng bàn tay.

Đây là chiếc dây lưng da nổi tiếng có tên gọi là “đuôi cá nhám” ý nói là ai mà bị dây da này quất trúng thì cũng giống như bị đuôi cá nhám quất trúng, không chết thì cũng toạt da ra.

Tiền Nhuệ nhìn thấy thế, chợt thầm buông một tiếng thở dài, biết rằng đã gặp phải cao thủ.

Trang Dực nhìn sợi dây da của Nhiếp Long, bình thản chống đầu mũi Thiên Mộc sắc kiếm xuống đất, ánh thép sắc lạnh nhấp nháy như mặt nước hồ thu.

Nhiếp Long chậm rãi bước tới gần Trang Dực, chiếc “đuôi cá nhám” chúc xuống, hơi ắc lư.

Đột nhiên, Tiền Nhuệ xuất thủ trước. Song Hợp Đao chia nhau chém mạnh tới, tấn công vào cánh tay của Nhiếp Long.

Chiếc đuôi cá nhám “phựt” một tiếng, cuộn lên, lực thế nhanh như cắt. Trong nháy mắt, một đao của Tiền Nhuệ đã bị quấn chặt lấy. Tiền Nhuệ vùng ra nhưng không thoát được, liền vung đao kia chém xả vào hông đối phương.

Thần thái Nhiếp Long âm u, giảo hoạt, đợi mũi đao sắp chạm vào thân thể, y mới đột ngột ấn mạnh cổ tay, đè mạnh thanh đao bị cuộn trong chiếc đuôi cá nhám xuống rồi hất ngược lên. “Choang” một tiếng, thanh đao bị cuộn đã chặn thế đao đang chém xả tới kia. Ngay lập tức, Song Hợp Đao đã tuột khỏi tay Tiền Nhuệ, thân hình của Tiền Nhuệ cũng bị chấn mạnh văng ra sau.

Đoạn Đại Phát liền quát lớn một tiếng, dây xích sắt trong tay bay vút đến cổ của Nhiếp Long. Nhiếp Long không thèm quay nhìn, bật tung người lên, chiếc đuôi cá nhám chớp một cái như ánh điện. Đoạn Đại Phát vội nhảy bật lùi ra sau.

Tiền Nhuệ lúc này chợt lao tới Nhiếp Long, hai tay trống không, ý rõ là muốn ôm lấy Nhiếp Long.

Nhiếp Long nở nụ cười nham hiểm, chỉ hơi co người lại. Tiền Nhuệ đã lao hụt vào.

Chiếc đuôi cá nhám giơ cao, nhắm vào sau ót của Tiền Nhuệ, quất mạnh tới.

Chợt một luồng sáng trắng vụt tới chắn ngang chiếc đuôi cá nhám. Hai binh khí chạm nhau, ánh lửa bắn toé ra, tiếng sắt thép chạm nhau chát chúa.

Nhiếp Long sững người nhận ra Trang Dực đã nhập trận, ngay lập tức thu binh khí, lao vào Trang Dực. Hai bên quần thảo nhau như long hổ tỷ thí. Trong nháy mắt đã trải qua ba mươi chiêu. Trong khoảng thời gian đó, sinh mạng của hai bên đã ở trong gang tấc, sự sống chết không biết đã qua bao nhiêu lần.

Đoạn Đại Phát quát lên:

- Đồ khốn kiếp, giữa thanh thiên bạch nhật mà ngươi dám ngăn trở quan nhân bắt người. Ngươi tất sẽ bị xử tội chết.

Nhiếp Long không điếm xỉa đến, toàn thân tập trung quyết đấu với Trang Dực.

Cho đến lúc này, Trang Dực mới phát giác ra công lực của Nhiếp Long so với Hoa Lạc Hồng không kém cỏi chút nào.

Tiền Nhuệ có ý muốn lao tới chụp lấy binh khí nhưng không may cho Tiền Nhuệ là binh khí của hắn đang ở gần chỗ ác đấu, chỉ sơ sẩy một chút là có thể gặp nguy hiểm. Tiền Nhuệ do dự mấy lần, vẫn không dám mạo hiểm tiến đến.

Hoa Lạc Hồng lúc này đã không còn chịu đựng nổi, ngồi sụp xuống đất, cố gắng xé một miếng vải trên áo, tự băng bó thương tích ở tay. Dáng vẻ hắn suy nhược, sắc mặt không những xanh tái mà còn không có chút thần sắc.

Đoạn Đại Phát nhìn thấy Hoa Lạc Hồng như thế liền kêu lên:

- Lão Tiền, bọn ta bắt được kẻ nào hay kẻ ấy. Hãy bắt kẻ họ Hoa lại rồi hãy hay.

Tiền Nhuệ không ưng ý, nói:

- Kẻ họ Hoa đã xem như mất nửa mạng rồi, chỉ còn lại chút hơi thở, sợ mọc cánh bay đi được hay sao... Chi bằng bọn ta trợ giúp lão Tổng. Kẻ họ Nhiếp đang hung hãn vô cùng.

Vung dây xích sắt, Đoạn Đại Phát nghiến răng nói:

- Ta chẳng tin là y có ba đầu sáu tay, có mà chạy thoát lên trời.

Tiền Nhuệ thúc giục:

- Thôi, đừng dây dưa nữa, hãy tỏ rõ lòng can đảm của mình ra đi.

Đoạn Đại Phát đột ngột giậm mạnh chân, thét lớn một tiếng, nhảy chồm tới Nhiếp Long như hổ vồ mồi. Dây xích sắt vung ra, phủ chụp lên đầu Nhiếp Long.

Mũi dùi thép trên sợi dây da lấp lóe sáng bảy lần, đẩy lùi trường kiếm của Trang Dực. Nhiếp Long thừa cơ trượt xéo người rồi tung chân trái đá ngược ra sau. Đoạn Đại Phát vội tránh cước này. Ngay lập tức, Nhiếp Long quất ngang dây da tới. Đoạn Đại Phát thét lên một tiếng, thân hình lảo đảo, loạng choạng, bờ vai máu thịt bật túa ra đỏ tươi.

Tiền Nhuệ thấy vậy liền quát lên một tiếng, bừng bừng sôi sục, không chút đắn đo lao người tới trước, kịp thời chụp lấy hai chân của Nhiếp Long.

Nhiếp Long chỉ hừ một tiếng, không tránh né, dây da hồi kích một chiêu kiếm của Trang Dực. Lúc mười ngón tay Tiền Nhuệ vừa đụng vào chân của Nhiếp Long thì y liền tung một cước, đá tung thân hình Tiền Nhuệ văng ra, rồi gơi cao dây da lên. “Chát” một tiếng, Tiền Nhuệ bị hất văng ra xa nửa trượng.

Thiên Mộc sắc kiếm lúc này đâm thẳng tới như điện chớp. Nhiếp Long tung người lên không trung, chiếc đuôi cá nhám quay ngược, quất mạnh xuống. Nhưng đã chậm mất nửa giây, Thiên Mộc sắc kiếm đã xỉa trúng ngang qua bụng của Nhiếp Long, máu trào ra thấm đỏ, Tiền Nhuệ cố gắng đứng dậy, run run giọng nói:

- Hay quá, lão Tổng. Kẻ họ Nhiếp đã làm gãy một chân của thuộc hạ, lão Tổng hãy thay thuộc hạ tóm lấy hắn.

Trang Dực vẫn nhìn trừng trừng Nhiếp Long, nhưng nói nhỏ với Tiền Nhuệ:

- Ngươi đừng động đậy, đừng làm cho thương tích nặng thêm.

Hoa Lạc Hồng lúc này nhếch miệng cười, yếu ớt nói:

- Nhiếp Long, ngươi tính trật mất rồi.

Nói xong, hắn liền ôm lấy vết thương ở bụng.

Nhiếp Long không thay đổi sắc mặt, nói:

- Vẫn chưa biết chắc ai thắng ai đâu.

Trang Dực nói:

- Ngươi đã trúng kiếm rồi, ngươi không cầm cự lâu hơn được đâu. Dùng ý chí để phát kình lực thì cũng được nhưng vượt quá giới hạn thể năng thì sẽ suy kiệt thôi.

Nhiếp Long, ngươi phải hiểu điều đó.

Nhiếp Long vẫn ngang ngạnh nói:

- Ngươi cứ thử xem.

Nghe thế, Tiền Nhuệ liền vung Song Hợp Đao đã thu hồi được, quát lên:

- Chết đến nơi mà còn khoác lác à... Không chặt cái đầu ngoan cố của ngươi để tế cái chân gãy của ta là không được đâu.

Nhiếp Long khinh mạn nói:

- Ngươi đừng lắm lời. Hạng người như ngươi chỉ giỏi mồm miệng, chỉ cần động thủ là ta sẽ lấy mạng ngươi liền đấy.

Tiền Nhuệ quá tức giận, nghiến răng ken két, quát lên:

- Ngươi quả là một kẻ hung đồ nghịch tặc, không tự biết mình, tội danh như núi, vô luận chết như thế nào thì ngươi cũng phải chết thôi.

Nhiếp Long đang định mở miệng thì đột nhiên ở vách núi xuất hiện hơn mười người mặc hồng bào, hoàng bào. Người đi đầu tiên chính là Chiến Bách Thắng của Khởi Bá sơn trang.



Tác phẩm khác:
Nửa chừng xuân - Khái Hưng
Dặm đường vàng - John Sherlock
Olive Twist - Charles Dickens
Francois - Chú bé gù - Le Comtesse De Ségur
Những bóng ma - Paul Auster
Những chiếc cầu ở quận Madison - Robert James Waller
Giamilia - Chingiz Aitmatov
Jean Valjean - Victor Hugo
Tình yêu ra trận - Rafael Sabatini
Long thần - Huỳnh Dị
Những đêm trắng - Fyodor Dostoevsky
Bất chợt một chiều mưa - Quỳnh Dao
Nanh trắng - Jack London
Phía Tây không có gì lạ - Erich Maria Remarque
Hòn đất - Anh Đức

 
 
 
 
 
Thiet ke web